Đại Khư tổ huấn có một câu:
Trời tối, tuyệt đối không được ra ngoài.
Không ai biết câu nói ấy bắt đầu từ bao giờ.
Chỉ biết rằng, suốt mấy nghìn năm, tất cả những kẻ sống trong Đại Khư đều coi nó như sinh mệnh.
Bởi vì, trong bóng tối của Đại Khư, không phải là đêm.
Mà là vực sâu.
Ở nơi ấy, ma vật không có hình dạng cố định, quỷ ảnh không có bóng, những tồn tại cổ xưa bị phong ấn từ thời Thần Ma chiến tranh sẽ tỉnh lại mỗi khi ánh mặt trời tắt hẳn.
Chúng không gầm rú.
Chúng thì thầm.
Chúng nhìn chằm chằm vào những kẻ dám bước ra ngoài.
Cho nên, khi mặt trời khuất sau rặng núi đen như mực, toàn bộ Đại Khư lập tức đóng chặt cửa, tắt đèn, khóa linh trận.
Ngay cả trẻ con cũng được trói vào giường.
Không ai dám vi phạm.
Ngoại trừ… Tần Mục.
Năm đó, mười mấy lão già tàn phế trong thôn Đại Khư nhặt được hắn bên bờ sông.
Không ai biết hắn từ đâu tới.
Chỉ thấy đứa bé toàn thân đầy máu khô, trong tay nắm một mảnh ngọc đen nứt vỡ, ánh lên tà quang lạnh lẽo.
Người mù sờ qua xương cốt hắn, sắc mặt đại biến:
“Đây không phải mệnh của phàm nhân.”
Người què cười nhạt:
“Không phải phàm nhân thì càng phải nuôi. Xem thử, hắn có thể đi đến đâu.”
Thế là bọn họ – những kẻ từng là đại năng, từng xưng hùng thiên hạ, giờ chỉ còn lại thân thể tàn tật và quá khứ đẫm máu – đem đứa bé ấy về nuôi.
Đặt tên: Tần Mục.
Hắn lớn lên giữa những lão quái vật.
Người mù dạy hắn nghe gió đoán sát cơ.
Người câm dạy hắn dùng máu vẽ phù.
Người què dạy hắn trộm mệnh từ trời.
Hắn học thứ mà người ngoài gọi là tà đạo.
Hắn nghe thứ mà thế gian gọi là cấm ngữ.
Hắn biết những bí mật mà thần linh cũng không muốn nhớ lại.
Nhưng bọn họ đều nói với hắn một điều duy nhất:
“Trời tối, đừng đi ra ngoài.”
Ngày ấy, gió thổi rất nhẹ.
Mặt trời vừa khuất.
Bóng tối như mực tràn xuống từ bầu trời.
Trong thôn, mọi cửa sổ đều đóng.
Chỉ có Tần Mục đứng trước cửa chính.
Hắn mở then.
Gió lạnh thổi vào, mang theo mùi máu và tro tàn.
“Ngươi điên rồi sao?” Người mù quát.
“Đêm nay là đêm phong ấn suy yếu!”
Tần Mục quay đầu, ánh mắt sáng rực trong bóng tối.
“Ta không muốn làm người bị nuốt chửng trong cái lồng mang tên Đại Khư.”
Hắn bước ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc ấy, bóng tối rung động.
Những thứ bị giam cầm trong đêm bắt đầu tỉnh giấc.
Người mù trầm giọng nói, mang theo nụ cười điên cuồng:
“Vậy thì… làm cơn gió xuân, khuấy động thế gian này đi.”
Từ giây phút đó, con đường của Tần Mục đã định sẵn.
Không phải chính đạo.
Không phải tà đạo.
Mà là — con đường của kẻ phá nát quy tắc.
Khi thiên hạ còn run sợ bóng tối,
hắn đã học cách điều khiển nó.
Khi thần linh cao cao tại thượng,
hắn đã chuẩn bị… kéo họ xuống.
Nhân vật phản diện quật khởi — bắt đầu từ Đại Khư.




![Bìa truyện [Dịch] Lâm Uyên Hành](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/lam-uyen-hanh/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Trạch Nhật Phi Thăng](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/trach-nhat-phi-thang/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Thủ Tự Bạo Quân](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/thu-tu-bao-quan/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/ta-xay-gia-vien-tren-lung-huyen-vu/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Ta Là Thần Cấp Đại Phản Phái](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/ta-la-than-cap-dai-phan-phai/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Tuyệt Thế Dược Thần](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/tuyet-the-duoc-than/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Thần Thám: Vừa Mở Mắt Ra, Ta Đã Bị Còng Trong Phòng Thẩm Vấn!](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/than-tham-vua-mo-mat-ra-ta-da-bi-cong-trong-phong-tham-van/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Thần Nông Đạo Quân](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/than-nong-dao-quan/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Không Gian Độn Hóa: Ở Mạt Thế Gian Nan Cầu Sinh](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/khong-gian-don-hoa-o-mat-the-gian-nan-cau-sinh/banner-small.webp)