Chương 10: Ly Giang Ngũ Lão (2)
Vù vù ——
Một luồng gió thơm thoảng qua, nữ tử nọ tà áo bồng bềnh rơi xuống mặt đất. Nàng nhìn bầy hươu trước mặt, khẽ chau mày.
"Sư tỷ, tiểu ma tể tử đâu rồi?" Những bóng người khác lần lượt hạ xuống, một thiếu niên trạc tuổi Tần Mục lên tiếng hỏi.
Nữ tử tặc lưỡi: "Hắn lẩn vào bầy hươu rồi."
"Giết sạch đám hươu này cho ta!"
Đám thiếu niên thiếu nữ xông vào bầy hươu, tuốt đao kiếm ra tay tàn độc. Tốc độ của loài hươu tuy nhanh nhưng không thể sánh được với những võ giả Linh thể này.
Năm người bọn họ đều là Linh thể đã bước vào con đường võ học, thực lực không tầm thường. Dù đàn hươu chạy tán loạn nhưng vẫn không thoát khỏi sự truy sát, từng con một ngã xuống dưới lưỡi kiếm.
"Các người chẳng phải nói hươu cũng là sinh mệnh sao?"
Đột nhiên, từ giữa bầy hươu hỗn loạn vang lên tiếng người: "Bà bà chỉ giết một con nai, còn các người giết cả một đàn, vậy tại sao lại gọi chúng ta là ma đạo?"
"Ở kia!"
Nữ tử nọ mắt sáng lên, nàng tụ khí vào kiếm. Bạch Hổ chi khí rót đầy thân kiếm khiến kim quang tỏa ra bốn phía. Thanh kiếm rời tay bay vút đi, nhắm thẳng vào Tần Mục đang chạy trốn mà chém tới!
Tần Mục đột ngột chuyển hướng chạy gấp, nhưng thanh kiếm kia như có mắt, cũng bất ngờ bẻ lái tiếp tục đâm tới!
"Đây là võ công gì vậy?"
Tần Mục kinh hãi: "Lẽ nào là thần thông? Nhìn không giống lắm, Đồ gia gia nói thần thông là khi võ đạo đạt tới cực hạn, mà võ đạo của nữ tử này kém xa Đồ gia gia..."
Thanh kiếm đã sát sạt phía sau, Tần Mục buộc phải áp sát mặt đất để chuyển hướng, mới miễn cưỡng tránh được một đòn chí mạng. Trong khoảnh khắc đó, hắn liếc mắt nhìn lại và nhận ra nơi chuôi kiếm có một sợi dây mảnh như tơ, một đầu nối với kiếm, đầu kia nằm trong tay nữ tử kia.
Sợi tơ nhỏ ấy vô cùng khó phát giác, chính nó đã điều khiển đường đi của thanh kiếm.