Chương 7: Thiên Ma Tạo Hóa Công
"Thối công của Què gia gia nhanh như vậy, thậm chí có thể chạy thẳng lên trời cao, vậy kẻ nào có thể chém đứt chân của ông? Quyền pháp của Mã gia gia lợi hại như thế, ai đã chém mất cánh tay phải của ông? Còn có đao của Đồ gia gia, kẻ nào có thể phá được đao pháp ấy, lại còn chém ông đứt làm đôi?"
Tần Mục nhìn thấy bản lĩnh thật sự của Đồ Tể, Mã gia và Què lão, vừa bội phục lại vừa không hiểu. Hắn đi theo Què lão học xong thối công, cuối cùng cũng tiêu hóa hết sức mạnh từ Tứ Linh huyết. Thể chất của hắn tăng lên đôi chút, nhưng quá trình luyện tập khiến hắn mệt đến mức gần như kiệt sức, hận không thể nằm lăn ra đất mà ngủ một giấc thật sâu.
Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu cho chuỗi ngày khổ cực.
Hầu như mỗi ngày, các lão nhân trong thôn đều bắt vài con mãnh thú, luyện thành Tứ Linh huyết rồi đổ vào miệng hắn. Sau khi uống xong là những buổi huấn luyện điên cuồng, mãi đến khi hành hạ hắn tới mức kiệt lực mới chịu thôi.
Ngoài thối công của Què lão, quyền pháp của Mã gia cụt tay và đao pháp của Đồ Tể, hắn còn phải đi theo Người Câm học rèn sắt, cùng Người Điếc học thư họa, theo Người Mù học nghe gió phân biệt vị trí, thậm chí bị bịt kín hai mắt để so côn pháp với ông.
Những lúc mệt đến không chịu nổi, hắn lại bị Thôn trưởng gọi đi để cùng hô hấp thổ nạp. Thôn trưởng nói rằng pháp môn hô hấp này là công pháp chuyên môn để rèn luyện Bá Thể, gọi là Bá Thể Tam Đan Công, vô cùng lợi hại.
Dù Tần Mục không nhận thấy cái gọi là Bá Thể Tam Đan Công này lợi hại ra sao, nhưng mỗi khi theo Thôn trưởng thổ nạp, cảm giác mệt mỏi toàn thân tan biến rất nhanh. Chẳng bao lâu sau, hắn lại thần thái sáng láng, vì vậy hắn cảm thấy môn công pháp này thực sự thần kỳ.
"Thôn trưởng, thứ người dạy hắn hình như chỉ là Đạo Dẫn Công bình thường nhất đúng không?" Dược Sư ánh mắt lóe lên, đợi đến khi Tần Mục đi xa mới thấp giọng hỏi.
"Không sai, là Đạo Dẫn Công."
Thôn trưởng không hề phủ nhận, đáp: "Tứ đại linh thể đều có công pháp riêng. Thanh Long linh thể tu luyện Thanh Long chi khí, Bạch Hổ linh thể tu luyện Bạch Hổ chi khí, Chu Tước linh thể tu luyện Chu Tước chi khí, Huyền Vũ linh thể tu luyện Huyền Vũ chi khí. Nhưng trong cơ thể Mục nhi lại không có bốn loại thuộc tính nguyên khí này, nên không thể tu luyện công pháp của tứ đại linh thể. Những công pháp của chúng ta, hắn đều không luyện được. Vì thế, ta chỉ có thể truyền cho hắn môn công pháp đơn giản nhất, thứ mà người bình thường cũng có thể tu luyện là Đạo Dẫn Công. Chỉ có Đạo Dẫn Công mới không có thuộc tính."
Dược Sư nghi hoặc nói: "Nhưng Đạo Dẫn Công quá đơn giản, quá bình thường. Tu luyện môn này cao nhất cũng chỉ là võ giả, không thể có thành tựu gì lớn."
Sắc mặt Thôn trưởng có chút cổ quái: "Ban đầu ta cũng nghĩ như vậy, nhưng hiện tại ta phát hiện ra chúng ta đã khinh thường môn Đạo Dẫn Công cấp thấp nhất này rồi. Mục nhi từ nhỏ theo ta tu hành Đạo Dẫn Công, hiện giờ nguyên khí của hắn đã vô cùng mạnh mẽ, chỉ là luồng nguyên khí này không có thuộc tính nên không phát huy được uy lực mà thôi."
Dược Sư thần sắc khẽ động: "Mạnh đến mức nào?"
"Nếu nguyên khí của hắn mang thuộc tính Thanh Long như của ông, thì công lực hiện tại của hắn đã tương đương với năm thành công lực ở Linh Thai Thần tàng của ông rồi."
Dược Sư giật mình, thốt lên: "Ta đã phá vỡ Thiên Nhân tường, mở ra Thiên Nhân Thần tàng, những năm qua các Thần tàng như Linh Thai, Ngũ Diệu, Lục Hợp đều đã được ta khai phá đến cực hạn! Năm thành tu vi Linh Thai Thần tàng của ta đã tương đương với tiêu chuẩn võ giả đỉnh phong rồi! Hắn còn chưa mở Linh Thai Thần tàng mà tu vi đã đạt tới mức đó, nếu mở ra rồi, tu vi của hắn chẳng phải sẽ gấp mấy lần tứ đại linh thể sao? Đây thực sự là Đạo Dẫn Công ư?"
Thôn trưởng cũng đầy nghi hoặc: "Môn Đạo Dẫn Công có thể tìm thấy ở khắp nơi này quả thực có điểm huyền diệu. Tuy đơn giản nhưng nền móng lại vô cùng vững chắc, vững đến mức khó mà tưởng tượng nổi. Mục nhi đã tu luyện mười năm, thời gian mười năm không hề ngắn. Đạo Dẫn Công lúc đầu tiến triển rất chậm, nhưng gần đây ta thấy tu vi của hắn tăng lên càng lúc càng nhanh, nhất là những ngày sau khi phục dụng Tứ Linh huyết. Nếu không phải Đạo Dẫn Công quá phổ biến, ta đã nghĩ đây là môn thần công ghê gớm nào đó rồi..."
Cả hai người đều mang vẻ mặt kỳ lạ.
Dược Sư thở ra một hơi dài, lắc đầu nói: "Tu vi thâm hậu đến đâu cũng vô dụng, dù sao cũng là nguyên khí không thuộc tính, không thể phát huy uy lực. Người cảm thấy hắn có thể luyện Đạo Dẫn Công đến trình độ nào?"
Sắc mặt Thôn trưởng càng thêm khó hiểu: "Ta cũng không biết."
Dược Sư gật đầu, hiểu rõ ý tứ của ông.
Đạo Dẫn Công là công pháp cấp thấp nhất, thường dùng để trẻ nhỏ đặt nền móng. Sau mười tuổi, căn cốt của đứa trẻ đã định hình, có thể chịu được sự xung kích của linh huyết. Sau khi xác định được là loại linh thể nào, Đạo Dẫn Công sẽ không còn cần thiết nữa. Phá vỡ bức tường tu luyện sẽ có công pháp tốt hơn, chẳng ai bỏ công sức vào môn Đạo Dẫn Công này.
Mà người bình thường dù có kiên trì luyện Đạo Dẫn Công cũng không thể có điều kiện dùng linh huyết mỗi ngày như Tần Mục. Chỉ những thế gia đại tộc mới có tiềm lực đó, nhưng họ sẽ không lãng phí tài nguyên vào một đệ tử có tư chất bình thường. Không có thế gia nào lại như những người ở thôn Tàn Lão, liên tục săn lùng dị thú Tứ Linh để bồi bổ cho một người bình thường như Tần Mục.
Thôn trưởng chưa từng nghe nói có ai luyện Đạo Dẫn Công tới cực hạn, thậm chí người luyện tới trình độ hiện tại của Tần Mục ông cũng chưa từng gặp. Vì vậy, tương lai Tần Mục có thể đi đến đâu, ông cũng không rõ.
Điều khiến Thôn trưởng và Dược Sư kinh ngạc hơn là trong quá trình tu luyện sau đó, tu vi của Tần Mục càng lúc càng thâm hậu. Môn công pháp tầm thường này khi ở trên người hắn lại lộ ra sự phi phàm, khiến căn cơ của hắn bền vững tới mức không tưởng.
Một tháng sau, hắn đã có thể hấp thụ lượng Tứ Linh huyết lớn hơn trước gấp nhiều lần. Nguyên khí trong người hắn thâm hậu đến mức như đã mở ra Linh Thai Thần tàng, thậm chí còn hùng hậu hơn!
Dù nguyên khí dồi dào nhưng do không có thuộc tính, hắn vẫn không thể phát huy uy lực, vì vậy nhìn bên ngoài chẳng thấy chút tu vi nào. Tuy nhiên, điểm lợi là khả năng chịu đòn của hắn cực mạnh, tốc độ hồi phục cũng nhanh đến kinh người. Sau khi so đao với Đồ Tể, hắn lập tức có thể luyện quyền cùng Mã gia, rồi bịt mắt đấu côn với Người Mù, tiếp đó theo Què lão học thối công, cuối cùng lại đến chỗ thợ rèn cầm đại chùy nặng hàng trăm cân để rèn sắt. Với cường độ huấn luyện khủng khiếp như vậy, hắn chỉ cần hô hấp thổ nạp một lát, tu luyện "Bá Thể Tam Đan Công" là ngay lập tức thần thái sáng láng, tinh thần phấn chấn trở lại.
Hiệu quả của "Bá Thể Tam Đan Công" khiến ngay cả Thôn trưởng cũng phải giật mình. Dược Sư phải âm thầm kiểm tra thân thể hắn, sợ rằng vì vận động quá mức mà để lại di chứng.