Chương 22: Bán Hoa Nữ
Jenkins tự nhiên là vui mừng khôn xiết, hắn không ngờ ở đây lại có chuyện tốt đến thế. Chỉ cần làm một công việc, hắn đã có thể nhận cùng lúc ba khoản thù lao từ giáo hội, tiền công học đồ và tiền trích phần trăm thu mua, hơn nữa còn được học tập miễn phí. E rằng ngay cả công việc “học nghề” mà bà mẫu thân Mary dùng hết nhân tình tìm cho Jenkins, cũng không bằng một phần mười nơi này.
“Vừa rồi lúc người trẻ tuổi kia lấy được một đồng bảng vàng, đó có phải giá trị thực sự của món đồ cổ không?” Jenkins vẫn chưa quên chuyện lúc nãy.
“Ngươi có phải cảm thấy lão cha quá hà khắc, không đủ thông cảm cho người trẻ tuổi kia?” Ông hỏi ngược lại.
Jenkins lập tức xua tay: “Dĩ nhiên không phải, ta biết những kẻ càng giỏi kể chuyện thì đồ bán ra lại càng giả. Ta chỉ muốn tìm hiểu chút kiến thức về đồ cổ thôi.”
“Ngươi cũng biết điều này sao?” Lão cha lộ ra vẻ mặt hơi kinh ngạc.
“Đúng vậy, nhà ta trước kia mở cửa hàng tạp hóa nhỏ, phụ thân cũng thường thu mua một ít hàng cũ, ta là nghe ông ấy nói lại.” Thực chất, đây là kiến thức Jenkins đọc được từ tiểu thuyết ở kiếp trước.
“Nói không sai, người trẻ tuổi kia có lẽ đúng là sinh viên, nhưng thứ đó chắc chắn không phải vật gia truyền. Lúc rời đi, hắn đến một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn lại chiếc nhẫn, đủ thấy hắn chỉ nôn nóng muốn tống khứ vật đó đi. Theo ta thấy, cái này chỉ sợ là hắn nhặt được ở đâu đó rồi mang tới thử vận may, hoặc thẳng thừng là đồ ăn trộm.”
Jenkins há miệng nhưng không phản bác được gì. Thời đại này tuyệt đối không hào nhoáng như vẻ ngoài của nó. Trong khu ổ chuột hay dưới đường cống ngầm không biết chôn giấu bao nhiêu tội ác và bóng tối, băng đảng và sát thủ vốn là những từ khóa đặc trưng của thời kỳ này. Mà hắn, chẳng qua chỉ là may mắn có được một thân phận tốt.
“Còn về giá trị đồ cổ, nếu để ta định giá, nó chỉ đáng hai bảng. Những lời giám định vừa rồi đều là thật đấy.” Lão cha nở nụ cười, “Cho nên, ngươi vẫn kiếm lời được một bảng.”
Jenkins thầm cảm thán trong lòng nhưng không thấy có gì sai trái. Tiệm đồ cổ của lão cha ngoài mặt là kinh doanh hợp pháp, nếu không tuân thủ quy tắc làm ăn thì đã sớm bị người ta phát hiện ra mục đích thực sự phía sau rồi.
Thời gian buổi sáng còn lại quả nhiên đúng như lời lão cha nói, không hề có vị khách nào. Jenkins nghiêm túc chép xong một trăm lần văn tự nòng nọc, chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, thậm chí còn buồn nôn mấy lần.
Lão cha bảo đây là tình trạng bình thường, ông còn chế giễu phương pháp tích lũy linh khí của giáo hội “Tử Vong Chung Mạt” ở cấp thấp là phải dùng cách cổ quái để tiếp xúc gần với tử thi nhằm cảm ngộ cái chết, đó mới thực sự là cực hình.
Jenkins chưa cảm nhận được việc này có tác dụng gì, nguyên nhân là do độ mẫn cảm với linh khí của hắn không cao. Chờ thêm vài tháng, sau khi sử dụng năng lực nhiều lần và quen với việc linh khí lưu chuyển trong cơ thể, dù chỉ sao chép một ký tự hắn cũng có thể cảm nhận được luồng khí lưu nhỏ bé ấy.
Sau bữa trưa là nửa giờ nghỉ ngơi, lão cha Oliver trước tiên khảo nghiệm kiến thức lịch sử của Jenkins. Sau khi phát hiện trình độ của hắn quá be bét, ông chỉ đành để hắn đọc sách trước, nắm vững thường thức và danh từ rồi mới tính đến chuyện thực hành.
“Dù sao thì ngươi cũng còn biết chữ.” Lão cha đứng sau quầy lẩm bẩm nhỏ tiếng, khiến Jenkins đứng bên cạnh ngượng ngùng không biết giấu mặt vào đâu.
“Tất cả đều tại nguyên chủ!” Hắn thầm trách.
Một ngày cứ thế bình yên trôi qua. Chuyện xử lý chiếc nhẫn kia lão cha không cho Jenkins tham gia, nhưng lúc hắn ra về, ông ném cho hắn mấy cuốn sách lịch sử để mang về nhà nghiên cứu.
“Chuyện về con bạch tuộc khổng lồ kia ngươi cũng biết rồi đấy, cho nên hãy khẩn trương về nhà ngay.” Khi Jenkins định bước ra khỏi cửa tiệm, lão cha ở phía sau nhắc nhở. Lúc này hắn mới sực nhớ ra vẫn còn mối nguy hiểm đó.
Thành phố Nolan vào cuối tháng Bảy, trời tối rất muộn. Nhà Jenkins ở phía Tây, còn phía Đông là khu bến cảng hỗn loạn. Cả người nhà lẫn lão cha đều dặn hắn không có việc gì thì đừng đến gần đó, bởi trị an ở Nolan thì chỉ có bến cảng là tệ hơn khu ổ chuột.
Vì lo lắng về muộn sẽ lại đụng độ quái vật bạch tuộc, Jenkins vẫn quyết định ngồi xe ngựa về nhà. Để lần này không bị phu xe coi thường, hắn chỉnh đốn lại trang phục cho ra dáng trưởng thành, cố gắng hóa trang thành một quý tộc trí thức vừa tan làm, sau đó kẹp sách rảo bước đến đầu đường Queen Fifth. Nơi đó có mấy chiếc xe ngựa đang dừng đỗ, phu xe đang chuẩn bị thắp đèn dầu hỏa lên.
“Thưa ngài, ngài có muốn mua một bó hoa không?”
Một giọng nói rụt rè vang lên từ bên cạnh. Jenkins quay đầu lại, thấy một cô bé ăn mặc rách rưới đang đứng ở đầu hẻm nhỏ. Con bé trông không quá mười tuổi, khuôn mặt không mấy thanh tú, mái tóc vàng hơi xơ xác được tết đơn giản thành bím sau lưng, đôi giày trên chân rách nát đến mức lộ cả ngón.
“Dù sao bây giờ mình cũng có tiền, mua một bó mang về nhà coi như chúc mừng.” Jenkins vừa nghĩ vừa mỉm cười đi tới. Dĩ nhiên hắn không đi vào trong ngõ. Ở thời đại này, chỉ cần đứng trên đường lớn thì băng đảng hay lưu manh thông thường tuyệt đối không dám gây chuyện, nhưng những con ngõ nhỏ tối tăm kia lại là nơi cảnh sát không quản tới.
“Được thôi, ở đây cháu có hoa gì, bao nhiêu tiền một bó?”
Jenkins vui vẻ hỏi. Cô bé lập tức lộ ra nụ cười, sau đó cúi đầu lấy từ trong lồng ngực ra một đóa hoa trắng cành xanh dài khoảng ba inch. Trông nó giống như một loại biến thể của cúc vạn diệp, khá là đẹp mắt.
“Thưa ngài, hai xu ba đóa.”
“Mình vốn muốn mua đóa màu đỏ, nhưng loại này cũng được.” Jenkins nghĩ vậy, không muốn làm cô bé thất vọng nên đưa tay vào túi lấy tiền. Ở Nolan, lương một ngày của lao công tạp dịch khoảng 8 xu, mà giỏ hoa của cô bé chỉ chứa được khoảng 20 đóa, tính cả vấn đề bảo quản thì cái giá này không hề đắt.
Trên người hắn có chuẩn bị sẵn tiền lẻ, hắn cẩn thận đếm ra hai đồng xu đồng, vừa định đặt vào lòng bàn tay nhỏ nhắn đang xòe ra của cô bé thì một luồng khí lạnh lẽo bỗng nhiên hiện lên, lao thẳng vào mắt hắn.
Ngay lập tức, cô bé trước mặt cùng đóa hoa và chiếc giỏ đều tỏa ra những tia sáng đen kịt.
“Màu đen là quỷ vật.” Jenkins không khỏi kinh hãi, cảm thấy cơ mặt mình cứng đờ lại.
“Chuyện gì thế này, mình chỉ muốn mua một đóa hoa thôi mà.”
Hắn đứng sững tại chỗ, không dám cử động. Gió đêm mùa hè thổi qua thành phố mang theo hơi mát, nhưng Jenkins chỉ cảm thấy da mặt mình nóng bừng vì căng thẳng.
“Thưa ngài, ngài không mua nữa sao?”
Thấy Jenkins dừng lại, vẻ mặt cô bé hiện rõ sự hoang mang, rồi dần chuyển sang ủy khuất. Một vị quý tộc cầm gậy chống, đội mũ phớt đen đi ngang qua, liếc nhìn hai người một cái rồi lại rảo bước đi tiếp.
“Mua, mua chứ.”
Quỷ vật có đặc điểm lớn nhất là sự quỷ dị, khi gặp phải thì có thể chạy bao xa thì chạy, tuyệt đối đừng quay đầu lại. Đó là bí quyết sống thọ mà lão cha Oliver đã dạy cho Jenkins ngày hôm nay. Lúc này hắn vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ mình đang đối mặt với thứ gì, hắn không dám tùy tiện chọc giận cô bé, nhưng nếu mua hoa đồng nghĩa với việc tiếp xúc trực tiếp với quỷ vật. Cân nhắc một hồi, hắn thấy cô bé này có vẻ nguy hiểm hơn đóa hoa kia, dù sao con bé trông vẫn giống một người sống sờ sờ.