Chương 13: Đêm giết
Hai ngày tiếp theo.
Mỗi ngày vào giữa trưa, Dương Cảnh đều đến chợ Tây tìm hàng thịt mua hai cân thịt ngựa.
Trong lúc nấu thịt, hắn dùng dao găm thực hiện các động tác cắt chém ngay trên tảng thịt để luyện tập. Thủ pháp của hắn dần trở nên thành thạo, tuy thường khiến miếng thịt bị nát vụn nhưng cũng chẳng ảnh hưởng đến việc ăn vào bụng.
Đến buổi chiều, Dương Cảnh luôn chủ động rời đi sớm nửa canh giờ. Tứ sư huynh Lưu Mậu Lâm có tới hỏi thăm, hắn chỉ đáp gọn lỏn rằng trong nhà có việc bận.
. . . .
Oa Tử hương, Hồ trang.
Trong một căn viện ở đầu thôn.
Gió đêm tháng mười hai cuốn theo những hạt tuyết nhỏ đập vào giấy dán cửa sổ, nhưng không cách nào len lỏi được nửa điểm hàn khí vào bên trong.
Viện tử này vốn là biệt viện bỏ hoang của Ninh gia, tuy không tính là xa hoa nhưng so với nhà nông thông thường thì kín kẽ hơn nhiều. Giấy dán cửa sổ được dán rất dày, góc tường đặt một lò lửa nhỏ, trên lò là bầu rượu đang bốc hơi nghi ngút.
Tại phòng chính, năm gã hán tử vây quanh bàn vuông, y phục gọn gàng, ống tay áo buộc chặt.
Kẻ cầm đầu với gương mặt dữ tợn, đôi mắt tam giác híp lại chính là tên lưu manh Phùng Lôi khét tiếng khắp mười dặm tám thôn. Hắn bốc một khối thịt bò kho tương tống vào miệng, quai hàm nhai ngồm ngoàm rồi nuốt chửng, sau đó cầm bát rượu tu một hơi dài, khiến tửu dịch chảy tràn ra khóe miệng.
Đặt chén rượu xuống, Phùng Lôi nhìn lướt qua mâm cao lương mỹ vị trên bàn, lòng không khỏi đắc ý. Giữa buổi thời buổi khó khăn này, cũng nhờ nể mặt biểu muội hắn nên hắn mới có thể hưởng thụ cuộc sống sung sướng tại Ninh gia như thế.
"Đại ca, ta thấy nhà lão Dương kia chịu thua rồi. Chắc chỉ chờ Ninh lão gia trở về là bọn họ sẽ bán đất thôi. Ngày mai có cần sai người sang hắt uế vật trước cửa nhà lão nữa không?" Một thanh niên gầy gò lên tiếng hỏi.
"Tiếp tục hắt!" Phùng Lôi hừ lạnh một tiếng: "Nghe nói bọn họ còn định đòi Ninh lão gia thêm tiền, vậy thì cứ dọa cho bọn họ vỡ mật ra, để xem lúc đó đám người Dương gia còn dám mở mồm đòi tiền nữa hay không!"
Một hán tử lông mày ngắn vừa rít kẽ răng, vừa gắp miếng thịt thỏ bỏ vào miệng, phụ họa thêm: "Hay là để ta mang mấy người tới cày nát ruộng nhà lão luôn? Cho sang năm cả nhà bọn họ chết đói hết đi!"
"Ngu xuẩn!" Phùng Lôi trợn mắt mắng: "Biểu muội ta mới nhắn lời sang, Ninh lão gia là người coi trọng thể diện, những chuyện đánh đập công khai không thể làm. Nhưng còn vụng trộm thì..."
Hắn cười lạnh, đôi mắt tam giác nheo lại nham hiểm: "Phải để cho bọn họ biết, không nghe lời Ninh gia, không nể mặt Phùng Lôi ta thì sẽ không có kết quả tốt!"
Gã hán tử gầy như khỉ bên cạnh vội vàng nịnh nọt: "Đại ca nói chí phải! Phu nhân hiện là người được Ninh lão gia sủng ái nhất, chúng ta làm việc này thật xinh đẹp thì không chỉ phu nhân được mát mặt, mà địa vị của đại ca trước mặt Ninh lão gia cũng càng thêm vững chắc."
Phùng Lôi hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt giãn ra đôi chút, bưng chén rượu uống cạn: "Coi như tiểu tử ngươi biết nói chuyện. Ngày mai đi dội nước vào đống củi nhà lão, giữa mùa đông khắc nghiệt thế này, để xem bọn họ lấy gì mà nhóm lò sưởi ấm."
Để chén rượu xuống, y nói tiếp: "Lại sai người ra canh chừng bên cái giếng đầu thôn Dương gia. Chỉ cần người nhà lão Dương ra gánh nước thì cứ 'vô tình' mà đụng ngã thùng của bọn họ."
Phùng Lôi nhấn mạnh hai chữ 'vô tình', ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn: "Cứ mài từ từ, ta xem bọn họ chống chọi được bao lâu. Chờ đến lúc Ninh lão gia về, nhà lão Dương chắc cũng bị chúng ta mài cho nhụt chí rồi, khi đó ắt sẽ ngoan ngoãn giao đất ra. Việc này phải làm cho kín kẽ, có thế biểu muội ta mới có công với Ninh lão gia."
Phùng Lôi hất cằm, liếc nhìn đám thủ hạ: "Biểu muội có mặt mũi thì ta cũng có mặt mũi. Ta có địa vị trước mặt Ninh lão gia thì các ngươi mới có ngày tháng thoải mái, mới có thịt ăn rượu uống giữa lúc đói kém thế này!"
"Rõ, đại ca!"
"Tuân lệnh đại ca!"
Đám tùy tùng vội vã phụ họa.
Trong chậu than, những mẩu than hồng nổ lách tách, ánh lửa chiếu rọi lên khuôn mặt của năm gã hán tử. Bọn chúng say sưa ăn uống, mặc kệ ngoài kia là nạn đói và cái rét thấu xương. Trước đây, dù có được Ninh gia ban cho chút lợi lộc nhưng chưa bao giờ bọn chúng được ăn một bữa thịnh soạn như thế này.
"Các huynh đệ, uống đi! Không say không về!" Phùng Lôi giơ cao chén rượu, hào khí ngất trời.
. . . .
Thôn Phùng Lâu, bên cạnh con đường đất duy nhất ngoài thôn, trong cánh rừng đêm lạnh lẽo.
Dương Cảnh đã ẩn núp ở đây bốn ngày.
Giữa những cành cây khô khốc, ánh trăng nhợt nhạt rọi xuống khiến lớp sương giá trên thái dương hắn hiện lên trắng xóa, hơi lạnh thấm sâu vào tận da thịt.
Đêm đã về khuya, từ xa chợt vang lên tiếng bước chân lảo đảo.
Dương Cảnh vội nhìn về hướng âm thanh, đồng tử khẽ co lại: "Là Phùng Lôi!"
Mấy ngày nay mai phục, hắn nhận ra Phùng Lôi hầu như ngày nào cũng uống rượu, nhưng hiếm khi say đến mức mất kiểm soát. Tuy nhiên đêm nay, Phùng Lôi rõ ràng đã quá chén, y phanh rộng áo bông, vừa đi vừa nghêu ngao mấy câu hát lạc nhịp.
Bước chân y phù phiếm, cứ đi vài bước lại loạng choạng, thậm chí có lúc đâm sầm vào thân cây ven đường rồi chỉ biết cười hắc hắc, sau đó lại tiếp tục lảo đảo tìm đường về nhà.
Dương Cảnh tâm niệm khẽ động, trong mắt xẹt qua một tia sắc lạnh —— cơ hội đến rồi.
Đợi Phùng Lôi lướt qua, hắn lặng lẽ bám theo sau, tựa như một bóng ma hòa lẫn vào màn đêm.
Chứng kiến Phùng Lôi đi đến trước căn sân thứ ba ở đầu thôn, lần mò mãi mới tìm thấy then cửa rồi ngã dúi dụi đi vào, ngay sau đó là tiếng "cạch" nhẹ của chốt cửa bên trong.
Dương Cảnh không chút chần chừ, nhanh chóng vòng qua phía tường viện. Bức tường đất không quá cao, hắn hít sâu một hơi, mượn sức từ cành của cây hòe già bên cạnh, nhẹ nhàng lộn người nhảy vào trong. Khi tiếp đất, hắn chỉ tạo ra một tiếng động trầm đục cực nhỏ.
Trong viện yên tĩnh vô cùng, chỉ có gian nhà chính còn hắt ra chút ánh sáng mờ ảo.
Dương Cảnh áp sát chân tường, di chuyển tới dưới cửa sổ, lắng nghe tiếng bước chân loẹt quẹt bên trong, rồi tiếng người đổ ập xuống giường. Ngay sau đó là tiếng ngáy như sấm động, làm rung rinh cả lớp giấy dán cửa sổ.
Hắn kiên nhẫn chờ đợi thêm khoảng thời gian cháy hết một nén hương, khi tiếng ngáy đã trở nên nặng nề và đều đặn, chứng tỏ kẻ bên trong đã ngủ say.
Dương Cảnh hít một hơi thật sâu, tiến đến trước cửa phòng rồi nhẹ nhàng đẩy một cái. Cửa không gài then, chỉ khép hờ. Hắn nín thở bước vào, mùi rượu nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi.
Dưới ánh trăng rọi qua ô cửa sổ, có thể thấy rõ Phùng Lôi đang nằm ngửa trên giường, khóe miệng còn chảy nước miếng.
Dương Cảnh từng bước tiến lại gần bên giường, dao găm từ trong ống tay áo trượt vào lòng bàn tay. Ánh mắt hắn lạnh lùng, như thể đã diễn tập hành động này hàng ngàn lần. Không một chút do dự, tay trái hắn bất thần đè chặt bả vai Phùng Lôi, tay phải nắm chắc dao găm, nhanh như chớp rạch một đường dứt khoát qua cổ họng đối phương.
"Ư hự..."
Trong cổ họng Phùng Lôi chỉ kịp phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn khuất, thân thể co giật mạnh một cái rồi lập tức nằm im. Dòng máu nóng hổi bắn lên mu bàn tay Dương Cảnh, mang theo mùi tanh nồng.
Phập!
Dương Cảnh không hề dây dưa, bồi thêm một nhát dao cắm thẳng vào yết hầu đối phương để đảm bảo vạn nhất.
Rút dao găm ra, hắn lau sạch máu vào tấm chăn bên cạnh, liếc nhìn cái xác đã hoàn toàn lạnh lẽo của Phùng Lôi, đôi môi mím chặt.
Tiếp đó, hắn nhanh chóng lục soát trên người Phùng Lôi, lấy ra một túi tiền nặng trịch từ trong ngực áo. Không có thời gian kiểm kê, hắn ước lượng sức nặng rồi nhét túi tiền vào người, lập tức quay người rời khỏi phòng. Hắn lặng lẽ thoát ra ngoài như lúc đến, vượt tường viện rồi biến mất tăm vào bóng đêm thâm u.