ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

Loạn Võ Từ Bái Nhập Võ Quán Bắt Đầu book cover

[Dịch] Loạn Võ Từ Bái Nhập Võ Quán Bắt Đầu

Cảnh Toàn

Đọc truyện

503

Chương

82,556

Lượt đọc

Giới thiệu truyện

Dương Cảnh mở mắt ra giữa một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Không có cao ốc, không có điện đèn, càng không có tiếng xe cộ ồn ào. Trước mắt hắn là mái nhà rơm xiêu vẹo, bốn phía tường đất loang lổ, mùi khói bếp trộn lẫn mùi ẩm mốc quẩn quanh trong không khí. Ngoài cửa, gió lạnh rít qua khe gỗ, mang theo tiếng người rên rỉ và khóc than từ xa vọng lại.

Đây là một thời đại hỗn loạn.

Vương triều suy tàn, chư hầu cát cứ, binh đao khắp nơi. Một trận hạn hán vừa qua, lại đến nạn đói, dân chúng lầm than, người chết đói nằm ven đường, xác không người nhặt. Quan lại tham tàn, hào phú hoành hành, kẻ nghèo chẳng khác gì cỏ rác.

Và hắn — Dương Cảnh — lại xuyên đến thân phận thấp kém nhất.

Một nông hộ nghèo khổ trong thôn nhỏ hẻo lánh, sống nhờ mấy sào ruộng cằn cỗi. Tổ phụ trong nhà vốn thiên vị con trai lớn, dồn hết lương thực và tiền bạc cho họ. Phần còn lại, chỉ là vỏ khoai, cháo loãng, và những cái nhìn lạnh nhạt.

Cả nhà phải bớt ăn, nhịn đói, chỉ để đổi lấy một cơ hội cho Dương Cảnh… luyện võ.

Trong thời đại này, kẻ không có thực lực, chẳng khác nào súc vật chờ bị giết. Võ giả tuy hiếm, nhưng là con đường duy nhất để thoát khỏi bùn lầy.

Tổ phụ từng nói:

“Nhà ta đã nghèo đến tận xương, chỉ còn trông vào mày.”

Mỗi ngày, khi trời chưa sáng, Dương Cảnh đã ra sân, cắn răng luyện quyền. Đôi tay nứt nẻ, máu rỉ, mồ hôi thấm ướt áo vải thô. Ban đêm, hắn lại ngồi thở dốc trong góc tối, nghe bụng réo, nhìn người thân ngủ mê vì kiệt sức.

Nhưng số phận như muốn đùa cợt.

Hắn kiểm tra căn cốt — chỉ là phàm căn.

Không linh mạch, không thiên phú, không được sư môn nào đoái hoài. Võ đạo căn cơ bình thường đến đáng thương. Dù có khổ luyện mười năm, e rằng cũng chỉ dừng lại ở tầng thấp nhất, cả đời làm kẻ giữ cổng, hộ viện.

Hắn đã từng tuyệt vọng.

Từng nghĩ rằng mình phụ lòng gia đình, phụ kỳ vọng mà mọi người đặt lên vai.

Cho đến một đêm.

Trong lúc tu luyện đến mức kiệt sức, Dương Cảnh cảm thấy trong đầu chợt “vỡ” ra thứ gì đó. Như có một cánh cửa vô hình mở ra, trước mắt hiện lên một cảm giác kỳ dị — khi công pháp của hắn chạm đến giới hạn, thân thể lập tức tự động phá cảnh.

Không đau đớn.

Không nguy hiểm.

Không thất bại.

Đối với người khác, đột phá là canh bạc sinh tử.

Còn với hắn, chỉ là… nước chảy thành sông.

Hắn thử lại, lần nữa, rồi lần nữa.

Mỗi khi công pháp đạt tới cực hạn, cảnh giới liền nâng cao. Không có bình cảnh, không có tẩu hỏa nhập ma, không có phản phệ.

Dương Cảnh đứng giữa đêm tối, tim đập như trống.

Hắn hiểu ra.

Ông trời không cho hắn thiên phú, nhưng lại ban cho hắn một con đường khác.

Một con đường —

không có giới hạn.

Từ thôn quê nhỏ bé, đến thành trấn phồn hoa, từ chiến trường nhuốm máu, đến giang hồ đầy sóng gió. Từng bước, từng quyền, từng lần đột phá.

Hắn sẽ đi lên.

Không phải vì quyền lực.

Không phải vì vinh hoa.

Mà vì — không ai có quyền quyết định số phận của hắn.

Dương Cảnh ngẩng đầu nhìn trời đêm, ánh sao lạnh lẽo.

Hắn khẽ thì thầm:

“Nếu đã cho ta cơ hội…

ta sẽ bước đến tận nơi cao nhất mà tầm mắt có thể chạm tới.”

Và từ khoảnh khắc đó, bánh xe vận mệnh bắt đầu xoay chuyển.

ao-thuat-than-toa