ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Loạn Võ Từ Bái Nhập Võ Quán Bắt Đầu

Chương 501. Hồng Thanh Trúc thỉnh cầu (3)

Chương 501: Hồng Thanh Trúc thỉnh cầu (3)

...

Sắc trời dần tối.

Mặt trời chậm rãi khuất dưới đường chân trời, ánh hoàng hôn màu vỏ quýt bao trùm cả phủ thành Kim Đài, nhuộm lên những mái nhà và tường thành một lớp hào quang ấm áp. Người đi trên phố dần đông hơn, phần lớn là những người lao động đang trở về nhà sau một ngày bận rộn.

Đúng lúc này, một chiếc xe ngựa rộng rãi, xa hoa thong thả lăn bánh trên phố. Xe có màu đen bóng loáng, trên thùng xe điêu khắc vân văn tinh xảo, bánh xe bọc nệm dày nên đi lại rất êm ái. Bên cạnh xe cắm một lá đại kỳ màu vàng đỏ thêu chữ "Lâm" rất lớn, nổi bật trong bóng chiều tà.

Xe ngựa vừa dừng trước cửa Lâm phủ, cánh cửa màu son vốn đang đóng chặt bỗng "oanh" một tiếng mở rộng.

Gia chủ Lâm gia là Lâm Uy Viễn mặc cẩm bào xanh đen, thắt đai ngọc, dẫn đầu một nhóm trưởng lão cùng tinh anh tử đệ bước nhanh ra ngoài, đứng trang nghiêm dưới thềm đá trước phủ.

Người đi đường thấy cảnh này đều giật mình kinh ngạc, thi nhau dừng chân đứng xem, tò mò nhìn về phía chiếc xe ngựa đang tới. Có thể khiến gia chủ Lâm gia đích thân dẫn theo cao tầng ra nghênh đón, trong xe rốt cuộc là đại nhân vật nào?

Vài lão giả mặc cẩm bào bên đường thầm suy đoán: "Nhìn trận thế này, người tới nếu không phải cường giả đỉnh phong phương xa thì cũng là nhân vật cấp cao của năm đại phái. Nếu không, dù gia chủ Hồng gia hay Tô gia đến, Lâm gia chủ cũng chưa chắc đã mở đại môn nghênh đón thế này."

Trong lúc bàn tán, xe ngựa đã dừng hẳn. Phu xe vội vàng nhảy xuống, nhanh nhẹn đặt bệ gỗ tử đàn xuống cạnh cửa xe, cung kính nói: "Thiếu gia, đã đến nơi."

Bức rèm được vén lên, Lâm Tử Hoành khom người bước ra trước, sau khi đứng vững trên bệ gỗ, hắn quay lại làm động tác mời. Ngay sau đó, Dương Cảnh và Tôn Ngưng Hương lần lượt bước xuống.

Dương Cảnh diện y phục màu đen, dáng người thẳng tắp, khuôn mặt tuấn lãng, giữa lông mày toát lên khí khái và sự trầm ổn của một thiếu niên anh tài. Tôn Ngưng Hương mặc váy ngắn màu xanh nhạt, trang điểm thanh nhã, khí chất dịu dàng thoát tục. Hai người đứng cạnh nhau thật đúng là trai tài gái sắc, vô cùng thu hút ánh nhìn.

Lâm Uy Viễn thấy vậy liền dẫn các trưởng lão bước tới. Dương Cảnh cũng nhìn về phía ông, thấy Lâm Uy Viễn gương mặt chữ điền, ánh mắt sắc bén, không giận tự uy, rõ ràng là người nắm giữ quyền uy đã lâu.

Lâm Tử Hoành bước tới giới thiệu: "Dương sư huynh, đây là phụ thân của đệ."

Sau đó, hắn quay sang Lâm Uy Viễn và các trưởng lão, cười nói: "Cha, các vị trưởng lão, vị này là Dương Cảnh sư huynh. Lúc ở Phù Sơn đại bỉ, cha đã từng đích thân xem huynh ấy thi đấu. Còn đây là Tôn Ngưng Hương sư tỷ, là hảo hữu của con và Dương sư huynh."

Dương Cảnh tiến lên một bước, chắp tay khom người, thái độ khiêm nhường: "Vãn bối Dương Cảnh, bái kiến bá phụ."

Tôn Ngưng Hương bên cạnh cũng hành lễ, giọng nói thanh thúy: "Vãn bối Tôn Ngưng Hương, bái kiến bá phụ."

Sự đón tiếp long trọng này của Lâm gia hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Dương Cảnh. Hắn không ngờ gia chủ lại đích thân dẫn đoàn ra đón mình, lễ ngộ này thực sự quá lớn, cho thấy Lâm gia coi trọng hắn đến nhường nào.

Lâm Uy Viễn nhìn lướt qua Tôn Ngưng Hương, trong mắt thoáng hiện một tia ngạc nhiên khó nhận ra. Thấy Dương Cảnh và vị cô nương này có vẻ rất thân thiết, ông

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip