ItruyenChu Logo

[Dịch] Tu Tiên: Ta Tại Hiện Đại Đi Du Học

Chương 6. Đồng bệnh tương liên

Chương 6: Đồng bệnh tương liên

Câu nói của lão hán đánh xe khiến Hoàng Vũ rơi vào trầm mặc ngay khi vừa bước lên xe.

Trịnh Pháp cũng không mở miệng, không gian chỉ còn lại tiếng roi da của lão hán vung lên, phát ra những âm thanh vun vút trong gió.

Dưới sự dẫn dắt lặng lẽ của xe bò, một lúc lâu sau, bọn họ đã vào đến thành Cảnh Châu.

Nội thành và ngoại thành tựa như hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Cảnh sắc ngoài thành là những dải ruộng đồng bát ngát, khoáng đạt nhưng tiêu điều, hoang vu. Thi thoảng mới bắt gặp bóng dáng người sống, nhưng cũng chỉ là một hai nông phu đang khom lưng lao động trên đồng.

Thành Cảnh Châu tuy lớn, nhưng dòng người dày đặc trên phố lại khiến nơi này vẻ chật chội và chen chúc.

Ba người đi trên đại lộ chính của thành Cảnh Châu. Hai bên đường san sát cửa hàng, người đi lại mua sắm vô cùng tập nập. Con Đan Châu Ngưu vốn dĩ uy vũ hùng tráng, ngày đi nghìn dặm, giờ đây cũng chỉ có thể khép nép chen giữa đám người, tựa như một con mèo nhỏ, sợ hãi rụt rè bước từng bước về phía trước.

Hoàng Vũ lúc này mới lấy lại tinh thần. Hắn ngồi trên xe, tay bám vào hàng rào, rướn cổ nhìn về phía các cửa hàng hai bên đường. Mùi thơm ngọt ngào từ tiệm điểm tâm khiến hắn không nhịn được mà nuốt nước miếng. Những món đồ chơi nhỏ trong tiệm tạp hóa làm hắn không thể rời mắt.

Đặc biệt là những tiểu thư khuê các đang dạo chơi trong tiệm tơ lụa khiến thiếu niên mới lớn như hắn không nhịn được mà vụng trộm quan sát, chờ người đi xa mới dám quay đầu nhìn thêm vài lần.

Đến khi bình tĩnh lại sau sự kích động lúc mới vào thành, hắn mới phát hiện Trịnh Pháp ngồi bên cạnh vẫn rất bình thản. Tuy đối phương cũng mỉm cười quan sát phố xá phồn hoa, nhưng tuyệt nhiên không có vẻ phấn khích quá mức như hắn.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của hắn, Trịnh Pháp quay đầu lại, tò mò nhìn sang. Hoàng Vũ ho nhẹ một tiếng, vội vàng ngồi ngay ngắn lại. Trịnh Pháp mỉm cười với hắn, khiến mặt hắn thoáng hiện lên một tia vừa xấu hổ vừa quẫn bách.

...

Xe bò đi hết đường lớn, hướng về phía Tây thành.

"Thành Cảnh Châu xưa nay vẫn có câu: Đông giàu Tây quý, Nam thương Bắc tiện. Triệu gia chúng ta chính là nằm ở Tây thành tôn quý nhất này." Lão hán đánh xe lộ vẻ tự hào nói.

Quả nhiên, càng đi về phía Tây, người đi đường càng thưa thớt dần. Nhưng nơi đây không hề hoang vu, ngược lại là liên miên những phủ đệ nhà cao cửa rộng, cổng canh nghiêm ngặt, bách tính tầm thường căn bản không dám bén mảng đến dạo chơi.

Hoàng Vũ vừa mới có chút hưng phấn, giờ đây trên mặt đã hiện rõ vẻ lo lắng và thận trọng.

Đi thêm chừng nửa nén hương, bọn họ dừng lại trước một ngôi viện. Nói là viện, nhưng thực chất là một quần thể kiến trúc rộng lớn và đồ sộ. Đứng từ đầu đường nhìn lại, thậm chí không thấy điểm cuối của bức tường vây màu trắng ở đâu.

Những đại hộ nhân gia vừa đi ngang qua đã khiến Hoàng Vũ cảm thấy kinh ngạc, nhưng khi nhìn thấy phủ đệ này, hắn vẫn phải há hốc mồm, trong lòng nảy sinh cảm giác ngưỡng mộ sâu sắc.

Trước đại môn có hai con sư tử đá cao bằng hai người, ánh mắt ngạo nghễ nhìn xuống người qua đường. Trên tấm biển treo trước cửa viết rõ hai chữ: Triệu Phủ.

Xe bò không dừng lại ở cửa chính mà vòng qua cửa hông, cuối cùng đỗ lại tại một lối cửa sau không mấy bắt mắt.

"Đến rồi à?"

Một nam tử trung niên dáng vẻ gia bộc đã đợi sẵn ở cửa, vừa thấy lão hán đánh xe tới liền thúc giục: "Nhanh lên! Quản sự đang đợi đấy! Chỉ còn thiếu hai đứa nó thôi!"

"Chẳng phải hai đứa này ở xa nhất hay sao?" Lão hán đáp lời.

Người đàn ông kia phất tay ra hiệu cho Trịnh Pháp và Hoàng Vũ đi theo: "Theo ta thấy, hai đứa này chỉ đến cho đủ quân số thôi."

Lão hán không phản bác, chỉ nói khẽ: "Phu nhân đã dặn, con cháu trong nhà ở độ tuổi này đều phải đến, ngươi dám bỏ sót đứa nào sao?"

"Thì cũng chỉ nói vậy thôi!"

Hai người họ trò chuyện mà không hề có ý tránh né hai thiếu niên. Hoàng Vũ nghe vậy cảm thấy chói tai, định mở miệng phản bác. Nhưng khi ngước nhìn bức tường cao vút, mặt hắn lại thoáng hiện vẻ tự ti, cuối cùng đành ngậm miệng không nói gì.

Biểu cảm của hắn càng trở nên khó coi, cả người co rụt lại, chân tay lúng túng, đi đứng cũng không dám nhấc cao chân. Hắn quay đầu nhìn Trịnh Pháp bên cạnh, lại phát hiện đối phương như thể không nghe thấy gì, thậm chí còn nhàn nhã quan sát xung quanh với vẻ hiếu kỳ.

"Cứ giả vờ đi." Trịnh Pháp nghe thấy Hoàng Vũ lẩm bẩm một câu, rồi thấy hắn âm thầm ưỡn thẳng sống lưng.

Quan sát những thay đổi nhỏ trên mặt Hoàng Vũ, Trịnh Pháp cũng đoán được vài phần suy nghĩ của thiếu niên này. Thành Cảnh Châu hay Triệu gia đại viện đối với y đều là những thứ lần đầu nhìn thấy, trong lòng tất nhiên cũng có chút xao động. Tuy nhiên, so với cú sốc khi lần đầu nhìn thấy thế giới hiện đại, thì sự kích thích này chẳng đáng là bao. Huống hồ, nhà cao tầng y đã thấy tận mắt, phủ đệ thế này y cũng đã thấy qua trên phim ảnh.

Bây giờ bước vào đại viện này, tâm thế của y không phải là tự ti, mà là mới lạ, giống như đang đi tham quan một địa điểm du lịch vậy. So với Hoàng Vũ, y tự nhiên lộ ra vẻ bình tĩnh hơn hẳn.

...

Người hầu dẫn hai người đến một hồ sen thanh nhã, phía cuối hồ là một thủy tạ được xây dựng làm nơi đọc sách.

"Đây là nhị thư phòng trong phủ, hai người tự đi qua đó đi!" Gã chỉ tay về phía cửa thủy tạ, không tiến thêm nữa mà chỉ dặn dò một câu.

Hoàng Vũ theo Trịnh Pháp đi dọc theo hành lang gỗ trên hồ để đến trước cửa thủy tạ. Tại đó đã có hàng chục thiếu niên sàn sàn tuổi bọn họ đứng chờ sẵn. Thấy hai người tới, những thiếu niên kia nhìn lướt qua một lượt, sau đó đồng loạt ngó lơ, tụ tập thành từng nhóm nhỏ trò chuyện, không ai thèm đoái hoài đến họ.

Hoàng Vũ đứng bên cạnh âm thầm nghiến răng. Trịnh Pháp nhận ra ngay, đám người này chính là đối thủ cạnh tranh cho vị trí thư đồng. Lúc này, nếu họ bày ra thái độ kiêng dè hay ác ý thì có lẽ Hoàng Vũ còn thấy dễ chịu hơn là sự phớt lờ khinh miệt này.

Quan sát kỹ đám thiếu niên kia, vẻ mặt Hoàng Vũ dần lộ ra sự chán nản và tự ti. Hắn cúi gầm mặt xuống.

Chỉ riêng chuyện ăn mặc đã có sự chênh lệch rõ rệt. Trịnh Pháp mặc bộ đồ vải thô cũ kỹ. Hoàng Vũ khá hơn một chút, mặc bộ quần áo mới do mẹ may, nhưng chất vải cũng rất thô ráp. Trong khi đó, không ít thiếu niên ở đây mặc y phục tơ lụa, hoặc ít nhất cũng là nho sam chỉnh tề – thứ mà gia đình Hoàng Vũ không thể gánh vác nổi.

Điều đó vẫn chưa đủ để hắn tuyệt vọng, bởi vị trí thư đồng không hoàn toàn quyết định bởi gia cảnh. Thế nhưng, chiếc khăn chít đầu trên tóc của ba thiếu niên đứng gần cửa đã dập tắt mọi hy vọng cạnh tranh trong hắn.

Sau vài năm đi học vỡ lòng, hắn thừa hiểu rằng chỉ những người đã có công danh Đồng sinh mới được phép danh chính ngôn thuận đội khăn chít đầu. Ba người kia bày ra dáng vẻ đó, rõ ràng là những người đã có công danh trong mình.

Chính vì hiểu rõ điều này, Hoàng Vũ mới thực sự tuyệt vọng. Hắn rốt cuộc cũng thấu hiểu lời của lão hán đánh xe: Đi học vỡ lòng vài năm thì đã sao? Ngay cả lão sư dạy hắn cũng chỉ là một lão Đồng sinh mà thôi...

Đến lúc này, nhuệ khí mà hắn cố giữ từ khi lên xe bò đã tan biến sạch sẽ. Hắn nhìn sang Trịnh Pháp, thấy y vẫn giữ vẻ mặt bình thản không chút gợn sóng, bỗng nhiên hắn không còn thấy ghét y nữa, mà lại nảy sinh cảm giác "đồng bệnh tương liên".

Bản thân mình đã khốn khổ thế này, Trịnh Pháp ăn mặc còn kém hơn, học hành lại ít hơn, chắc hẳn... y còn đau khổ hơn mình nhiều.

Cảm nhận được ánh mắt thiện ý của thiếu niên bên cạnh, Trịnh Pháp có chút khó hiểu: Mình chưa nói câu nào, sao hắn lại nhìn mình bằng ánh mắt thân thiết như vậy?

Còn về chuyện đau khổ... thật tình mà nói, Trịnh Pháp căn bản chẳng hiểu khăn chít đầu có ý nghĩa gì.

Dường như đang đợi hai người bọn họ, Trịnh Pháp vừa đến nơi thì cánh cửa thủy tạ đóng kín liền mở ra. Một nam bộc bước ra nói với đám đông: "Xếp hàng, lần lượt đi vào!"

Bên trong phòng, hàng chục chiếc bàn trà được xếp thành từng dãy, trên bàn đã bày sẵn bút mực giấy nghiên.

Trịnh Pháp hít một hơi thật sâu. Cảm giác này giống như quay lại những kỳ thi tháng trước kia, không những không thấy sợ hãi, mà y lại có một cảm giác an tâm đến kỳ lạ.