ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Trường Sinh Tu Tiên, Cùng Quy Đồng Hành

Chương 7. Hắc Tinh Huyền Quy

Chương 7: Hắc Tinh Huyền Quy

Mái chèo khua nước, con thuyền dần rời xa bến cảng. Đối với những lời đe dọa đầy phẫn nộ phía sau của Vương Khôi, Trần Giang Hà hoàn toàn để ngoài tai.

Ba mươi hạt linh sa, hắn không có.

Dù có, hắn cũng sẽ không đưa cho Vương Khôi. Đó không phải là dùng tiền để tiêu tai giải nạn, mà là tự rước lấy một chuỗi phiền phức vào thân.

Trước khi xuyên không, lúc còn học đại học hắn đã từng gặp phải chuyện tương tự. Những yêu cầu vô lý từ bạn cùng phòng cứ lần lượt thăm dò ranh giới cuối cùng của hắn. Chỉ cần hắn thỏa hiệp một lần, vô số rắc rối sẽ bám lấy không buông. Đến khi hắn không thể chịu đựng mà đưa ra lời cự tuyệt, đôi bên sẽ lập tức trở mặt, coi nhau như người dưng nước lã. Càng đừng mong chờ những gì đã bỏ ra trước đó có thể đổi lại được báo đáp.

Đối với loại người này, biện pháp duy nhất là quả quyết từ chối, tuyệt đối không để đối phương nảy sinh bất kỳ hy vọng nào về việc có thể kiếm chác được lợi lộc từ chỗ mình.

Trần Giang Hà tuy chỉ là tu sĩ Luyện Khí tầng một, nhưng tại vùng Kính Nguyệt hồ này, Vương Khôi quả thực không làm gì được hắn.

Vùng nước Kính Nguyệt hồ nghiêm cấm mọi hình thức tranh đấu với bất kỳ lý do gì. Người vi phạm sẽ bị đánh nát đan điền khí hải, phế bỏ tu vi, đánh gãy hai chân và trục xuất khỏi hồ. Ngay cả những đích hệ tử đệ của Vân gia cũng không thể công khai xúc phạm quy tắc này, nếu vi phạm đều bị xử phạt như ngư nông.

Còn chuyện rời khỏi Kính Nguyệt hồ? Nếu không có biến cố gì lớn, trong vòng ba mươi đến năm mươi năm tới hắn không hề có ý định rời đi. Cho dù thực sự phải đi, đó cũng phải là chuyện sau khi hắn đã có đủ năng lực tự bảo vệ mình.

Chính vì thế, Vương Khôi chẳng thể tạo thành bất cứ uy hiếp nào đối với hắn.

Trở lại vùng nước 512, Trần Giang Hà liền đi vào trong khoang thuyền tu luyện.

Hắn không vội vàng đưa Khải Linh đan cho Tiểu Hắc. Khoảng thời gian này thuyền đánh cá qua lại trên hồ rất dày đặc, hắn định chờ đến đầu năm sau, khi Vân gia giao cá bột xong xuôi mới bắt đầu hành động.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, bảy ngày trôi qua trong chớp mắt.

Sang năm mới, Trần Giang Hà lại tăng thêm một tuổi, vừa tròn mười bảy.

Vân gia cũng đã đem cá bột giao đến từng vùng nước, ngư nông bắt đầu một năm nuôi dưỡng mới. Nhìn sự thờ ơ của Vân gia đối với cái chết thảm của hơn một trăm vị ngư nông, có thể thấy vùng nước ngoại vi chẳng bao giờ thiếu hụt nhân lực sơ cấp. Làm ngư nông cho Vân gia tuy thu nhập thấp một chút nhưng được cái ổn định, lại có cơ hội thăng tiến. Quan trọng nhất là tại đây họ nhận được sự che chở của Vân gia, bảo toàn được tính mạng.

Trần Giang Hà đôi khi ngồi ở mũi thuyền phơi nắng, thường thấy không ít khuôn mặt mới chèo thuyền ngang qua vùng nước của mình. Xem ra số lượng ngư nông sơ cấp bổ sung vào đây rất đông đảo.

Ngày hôm đó, sau khi thả cá bột Đại Thanh xuống hồ, Trần Giang Hà cởi bỏ lớp áo ngắn vải thô rồi từ đầu thuyền nhảy xuống nước. Cá bột đã giao xong, mọi người đều tập trung vào công việc nuôi dưỡng nên trên hồ hầu như không thấy bóng dáng thuyền bè qua lại.

Đây là thời điểm thích hợp để đưa Khải Linh đan cho Tiểu Hắc.

Trần Giang Hà tu luyện Quy Nguyên Chân Thủy công nên có lực tương tác rất mạnh với nước, cộng thêm thân phận ngư nông lâu năm nên thủy tính của hắn cực kỳ tốt. Quy Nguyên Chân Thủy công tuy là công pháp Thủy hệ phổ thông nhưng cũng bao hàm một số tiểu pháp thuật cơ bản như: Tiểu Khống Thủy thuật, Tị Thủy chú, Thủy Tiễn thuật, Tiểu Vân Vũ thuật...

Hắn thi triển Tị Thủy chú, điều động pháp lực Thủy hệ từ đan điền đi qua các huyệt Thiên Trung, Thiên Đột rồi phát ra từ huyệt Bách Hội, tạo thành một lớp màng khí dán sát cơ thể bao bọc lấy đầu, giúp thị lực và hô hấp không bị ảnh hưởng. Điều này là do tu vi của hắn còn thấp, pháp lực nông cạn, nếu không lớp màng Tị Thủy chú này đã có thể ngăn nước thấm vào y phục mà không cần phải thoát y.

Dưới hồ, hắn di chuyển tự nhiên như cá gặp nước, tốc độ nhanh như một mũi tên xuyên thấu lòng sâu.

"Tiểu Hắc, tới nhận thưởng."

Thông qua linh quy ấn ký trên linh đài, Trần Giang Hà phát ra tín hiệu cho Tiểu Hắc.

Chẳng bao lâu sau, một con rùa đen to bằng chậu rửa mặt bơi nhanh về phía hắn. Mai rùa đen bóng như khối mặc ngọc, bốn chi ngắn nhỏ khua nhẹ tạo ra những gợn sóng màu xanh nhạt. Nó vươn cái đầu lớn ra, đôi mắt nhỏ như hạt đậu nành lấp lánh ánh xanh lục.

"Ùng ục... ùng ục..."

Tiểu Hắc bơi đến trước mặt Trần Giang Hà, hưng phấn xoay vòng vòng, phát ra những tiếng rung động trầm thấp.

"Đừng vội, đã hứa thưởng cho ngươi thì nhất định sẽ cho."

Trần Giang Hà tâm thần khẽ động, truyền âm qua linh đài.

Dựa vào biểu hiện của Tiểu Hắc, hẳn là nó đã có linh trí nhưng chưa đạt đến mức cảm ứng được linh khí. Trần Giang Hà cũng đã tìm hiểu qua chủng loại của nó. Hắc Tinh Huyền Quy nghe tên thì có vẻ oai phong nhưng thực tế lại là loại rùa phổ biến nhất ở Kính Nguyệt hồ. Linh trí bình thường, không thể hấp thu linh khí nên thịt của chúng cũng không có giá trị, thậm chí chẳng đủ tư cách để đưa lên bàn tiệc của tu sĩ.

Tuy nhiên, Hắc Tinh Huyền Quy có một đặc điểm nổi trội là tuổi thọ cực dài. Người bình thường nuôi một con có thể đưa tiễn đến mười mấy thế hệ, thậm chí có thể sống thọ hơn cả một vị Trúc Cơ lão tổ.

"Há miệng ra."

Trần Giang Hà ra lệnh, sau đó lấy viên Khải Linh đan đã chuẩn bị sẵn ném vào miệng nó.

"Hô hô..."

Sau khi nuốt đan dược, Tiểu Hắc ra sức khua chân hưng phấn xoay quanh Trần Giang Hà, dường như đang bày tỏ niềm vui sướng tột độ.

Khải Linh đan có tác dụng khai mở trí tuệ cho thú loại nhưng cần thời gian, thường là từ hai đến ba tháng mới thấy hiệu quả. Giống rùa này thiên tư không tốt, tu luyện còn chậm hơn cả cá Đại Thanh. Trần Giang Hà đoán chừng tốc độ của Tiểu Hắc cũng chẳng thể so được với phế vật Ngũ hệ tạp linh căn như hắn. Để tiến cấp thành linh thú mà không có đan dược hỗ trợ, ít nhất cũng phải mất dăm ba năm.

Hiện tại hắn không đủ tài lực để mua Uẩn Linh đan. Một viên giá tới ba khối linh thạch, hắn phải tích góp ít nhất năm năm mới đủ. Mà sau năm năm, dù không dùng đan dược thì Tiểu Hắc cũng đã gần đến lúc tiến cấp, dùng Uẩn Linh đan lúc đó sẽ rất lãng phí.

"Tiểu Hắc, trong năm năm tới, nếu ngươi nuôi cá Đại Thanh tốt như năm vừa rồi, ta sẽ thưởng cho ngươi một viên Dưỡng Khí đan."

Trần Giang Hà suy tính một hồi, quyết định dùng Dưỡng Khí đan để khích lệ sẽ kinh tế hơn. Dưỡng Khí đan chỉ có giá hai khối linh thạch. Nếu năm năm sau Tiểu Hắc chưa thể tự mình tiến cấp thành linh thú, viên đan này hoàn toàn có thể đẩy nó qua cửa ải đó, giúp hắn tiết kiệm được một khối linh thạch. Còn nếu nó đã tiến cấp, Dưỡng Khí đan vẫn có tác dụng tăng cường tu vi, tính ra rất có lợi.

Bây giờ hắn chỉ là một ngư nông sơ cấp với tu vi Luyện Khí tầng một, không có nguồn thu nhập nào khác nên mọi chi tiêu đều phải tính toán kỹ lưỡng. Hơn nữa, trong năm năm đó, Tiểu Hắc có thể mang về cho hắn ít nhất bốn khối linh thạch, thưởng lại một viên đan trị giá hai khối cũng là lẽ đương nhiên. Một khi Tiểu Hắc tiến cấp, thọ nguyên tăng lên, người hưởng lợi cuối cùng vẫn chính là hắn.

"Ùng ục... ùng ục..."

Hiểu được ý tứ của chủ nhân, đôi mắt hạt đậu của Tiểu Hắc càng thêm rực sáng, nó há miệng hưng phấn phun ra một chuỗi bọt khí.

Trần Giang Hà rất hài lòng với phản ứng của nó. Hắn vỗ vỗ lên mai rùa đen bóng, bắt chước giọng điệu của Vân Bất Phàm tại Ngư Nông đại hội:

"Chỉ cần làm tốt theo lời ta, sau này phần thưởng sẽ không thiếu. Nhất định sẽ để ngươi trở thành con linh quy đầu tiên trong đồng tộc, làm rạng rỡ tổ tông, được ghi danh riêng một bảng trong gia phả."