Chương 7: Người xem (2)
"Ngươi có mười giây để nghỉ ngơi."
"Người Xem!"
Sonia hét lớn một tiếng, mặt đầy giận dữ. Nàng nghiến chặt răng, hai tay nắm chắc trường kiếm, lấy hết dũng khí tiến về phía Người Xem. Hắn "ồ" một tiếng, tay phải khẽ vuốt chuôi kiếm, nói: "Nếu ngươi muốn kết thúc thời gian nghỉ ngơi sớm, ta không có ý kiến."
Bạch!
Sonia quỳ sụp xuống trước mặt Người Xem.
"Vị chủ tể vĩ đại, nhân từ, hiền lành không rõ danh tính ơi, Sonia nguyện ngày đêm cầu nguyện cho ngài, lắng nghe lời dạy của ngài, dõi theo thần tích của ngài... Xin đừng tra tấn tôi như vậy nữa. Ngài muốn tôi làm gì thì cứ nói thẳng, tôi rất ngoan, rất nghe lời, ngài bảo gì tôi cũng làm, hức hức..."
"Thật sự làm gì cũng được sao?" Người Xem hỏi.
Sonia ngẩng đầu, khóc đến mức hoa lê đái vũ, trông vô cùng đáng thương. Nàng dường như do dự một chút, gương mặt thoáng đỏ ửng, rồi cắn răng gật đầu: "Cái gì cũng được."
"Vậy thì tốt, ta lệnh cho ngươi——" Người Xem nắm chặt chuôi kiếm, bày ra tư thế nạp kiếm: "Đánh bại ta."
Coong!
"Ngươi có mười giây để nghỉ ngơi."
Sonia nằm dài trên cát, ngơ ngác nhìn bầu trời đen kịt như mực, sau đó nàng bật người đứng dậy, khó hiểu hỏi:
"Này, trước đây tôi đâu có đắc tội gì với ông, tại sao ông lại lãng phí thời gian với một nhân vật nhỏ bé như tôi? Trên đời này kẻ ác đầy rẫy ra đó, nếu ông muốn trừ gian diệt bạo, tôi có thể đề cử cho ông vài cái tên. Nếu ông là kẻ xấu, tôi cũng có thể giới thiệu cho ông vài vị đại nhân vật quyền cao chức trọng, đạo mạo trang nghiêm."
"Tôi chỉ là một nữ sinh bình thường, không đáng để ông tốn công sức thế này. Hành động của ông giống như dùng pháo laser bắn muỗi, để kiếm sư đi bửa củi, thật là lãng phí tài nguyên, đúng không?"
"Ông muốn tôi làm gì thì cứ nói, tôi nhìn qua là biết ngay một đóa hồng yếu đuối, chỉ có thể trôi dạt theo dòng đời..."
Khi Sonia đang cố dùng lý lẽ và tình cảm để thuyết phục, Người Xem lại lắc đầu: "Ngươi nói sai rồi."
Sonia lập tức đáp: "Tôi sai chỗ nào, ông cứ nói, tôi sửa ngay."
"Ngay câu đầu tiên ngươi đã nói sai."
"Câu đầu tiên?"
"Làm sao ngươi chắc chắn được," Người Xem nắm chặt chuôi kiếm, vào tư thế nạp kiếm: "Rằng trước đây ngươi không hề đắc tội ta?"
Coong!
"Ngươi có mười giây để nghỉ ngơi."
Có lẽ vì chết quá thường xuyên, Sonia cảm thấy bị chém đầu cũng chỉ đến thế, đau mãi rồi cũng quen.
Nàng ngẩng đầu nhìn Người Xem: "Tôi chỉ cần chờ đủ bảy mươi hai giờ là có thể rời khỏi mộng cảnh chết tiệt này đúng không?"
"Đúng vậy." Người Xem gật đầu: "Nhưng nơi này không có đồng hồ. So với một đời người, bảy mươi hai giờ không hề dài, nhưng đối với cái chết, bảy mươi hai giờ cũng chẳng hề ngắn."
"Ngươi thực sự có thể kiên trì trong vòng lặp tử vong suốt bảy mươi hai giờ sao?"
"Hơn nữa, tại sao ngươi lại tin lời một kẻ liên tục giết mình trong mơ chứ? Lỡ như ta đang nói dối thì sao?"
"Lùi một vạn bước mà nói, dù đêm nay ngươi thoát ra được, vậy còn đêm mai thì sao? Đêm mốt thì sao?"
Người Xem lại thủ thế: "Ngươi đã nếm trải cái chết, thì đừng nên ôm mong chờ vào kỳ tích."
Coong!
Người Xem bước tới, một chiêu rút kiếm quét ngang, cả người xoay tròn theo đà kiếm. Trong chớp mắt, hắn vượt qua khoảng cách mười mấy thước, thanh trường kiếm mang theo lực ly tâm khủng khiếp, tựa như dao nóng cắt mỡ, một lần nữa định lấy đầu Sonia——
Keng!
Lần đầu tiên, lưỡi kiếm của Sonia đã chặn đứng được phong mang của Người Xem!
Lúc này, trên mặt Sonia không còn bất kỳ cảm xúc nào. Không sợ hãi, không phẫn nộ, không sát ý, cũng chẳng có lời cầu xin. Chỉ có một sự tĩnh lặng lạnh lẽo đến cực điểm. Trong đôi mắt như hồng ngọc phản chiếu bóng dáng mờ ảo của Người Xem, như thể muốn khắc sâu hình ảnh hắn vào tận tâm khảm!
"Ngươi khiến ta không còn lựa chọn nào khác."