ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

Thần Khúc

Chương 202. HẬU TRUYỆN (BỐN)

Chương 202: HẬU TRUYỆN (BỐN)

Cho nên dự định quay về Thiên Nhân Cảnh ngay sau khi đưa sính lễ của Tông Quyền không thể thực hiện được. Rời khỏi Diệp gia, hắn ra khỏi thành, đi bộ men theo tường thành tìm Tuyết Lí Hồng.

Hắn kể lại mọi chuyện với nàng, cố ý dùng giọng điệu cực kỳ bình đạm để nhấn mạnh việc “đánh bại logic của Cửu Hoang” chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể. Nhưng hàng mày vốn sắc sảo của hắn vẫn cứ nhướng lên, để lộ hết tâm tình của hắn.

Tông Quyền kể rất tỉ mỉ, Tuyết Lí Hồng nghe xong, hồi lâu vẫn không có bất kỳ biểu cảm nào – bởi vì nàng không hiểu.

Sau khi hiểu được chút ít, phản ứng của nàng chính là đồ đệ mình ngày càng tiến bộ nhỉ, thế mà biết dùng thủ đoạn lừa Tông Quyền đến táng gia bại sản. Nàng khấp khởi mừng thầm, nhưng ngẫm lại, Cửu Hoang sao có thể cơ trí vậy chứ.

Cho nên sự thật của câu chuyện có khả năng là “nửa bộ não” đụng phải “não toàn cơ bắp”, hai tên nói quàng nói xiên, nói xiên nói quàng, rốt cuộc dẫn tới kết quả quái gở này.

“Thế nào?” Tông Quyền chờ nàng mở miệng hồi lâu vẫn không thấy, bèn hỏi thẳng.

“Ngươi thật là…” Hai chữ ngu ngốc không thốt ra được, chẳng phải Tuyết Lí Hồng không dám mắng mà vì lời ra khỏi miệng nàng đã hóa thành chuỗi cười khó dứt, “Ngươi thật đúng là…”

Tông Quyền không hiểu nàng đang cười cái gì, dựa vào hiểu biết của hắn về nàng, hắn đánh bại đồ đệ của nàng cứu vãn chút thể diện, chắc chắn sẽ không nhận được khen ngợi gì mà còn bị nàng châm chọc thêm.

Nhưng thay vì châm chọc, nàng lại cười rộ lên, Tông Quyền cảm thấy bất an: “Ngươi cười cái gì?”

Tuyết Lí Hồng hỏi hắn: “Nói coi, lát nữa ngươi tính về Thiên Nhân Cảnh kiểu gì?”

Tông Quyền không hiểu ý này: “Về kiểu gì là sao?”

Nói xong hắn đột nhiên nhớ ra, trừ cung thần bản mệnh nuôi dưỡng bên trong ý thức hải, toàn bộ đồ dùng hàng ngày của hắn đều nằm trong vòng tay, bao gồm cả cánh thiên nhân. Không có cánh thiên nhân, hắn chả có cách nào quay về Thiên Nhân Cảnh!

Tông Quyền: … “Đáng lẽ ta nên lấy cánh thiên nhân ra trước…”

Vất vả lắm mới hòa được một ván, lại hóa thành sai lầm bị Tuyết Lí Hồng bắt được. Sau này trước khi làm gì nhất thiết phải suy nghĩ cặn kẽ rồi mới làm, chớ nhất thời hấp tấp.

“Chỉ… ha ha ha, chỉ thế thôi sao?” Tuyết Lí Hồng nhìn dáng vẻ hối hận của hắn, chỉ duy nhất hối hận vì không lấy cánh thiên nhân ra trước, càng cười ha hả.

Nàng cười đến thật sự mém bật ngã khỏi tường thành.

“Còn gì nữa à?” Trừ điểm này, Tông Quyền không nghĩ ra chỗ nào không ổn.

Tuyết Lí Hồng lại cứ cười mãi.

Hắn bị nàng cười đến bực. Nàng cười đến nỗi mặt mày biến dạng, hai mắt híp lại đến chỉ còn một đường chỉ, khóe miệng cơ hồ nhếch đến mang tai, miệng há to đến mức lộ hết cả răng trắng. Nụ cười này có thể nói là vô cùng mất hình tượng. Ngay cả nữ nhân Thiên Võ hư hỏng bất kham nhất, Tông Quyền cũng chưa từng thấy ai cười thành thế này.

Nhưng mà so với hình ảnh nàng ngồi một mình trên tường thành, bóng dáng cô đơn và lạnh nhạt, nét tươi cười này ngược lại càng vui tai thích mắt.

Bực bội của Tông Quyền bay biến, hắn thậm chí còn hơi cong khóe môi.

Đuôi mắt Tuyết Lí Hồng liếc thấy hắn cũng cười, sống lưng đột nhiên lạnh buốt, nàng thôi cười: “Ngươi cười cái gì?”

Đáng lẽ nên cảm thấy đã bị Cửu Hoang lừa, muốn quay lại tìm Cửu Hoang làm cho

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip