ItruyenChu Logo

Thần Khúc

Chương 201. HẬU TRUYỆN (BA)

Chương 201: HẬU TRUYỆN (BA)

Trong cái rủi có cái may, chân thân của Húc Quang bên cạnh Điêu Hoàng cũng là một con điêu, cho nên người nghe chỉ nghĩ tiếng “Tiểu Điêu Nhi” này của Huyễn Ba là gọi Húc Quang.

“Tiểu Điêu Nhi!” Thấy Điêu Hoàng không có phản ứng, Huyễn Ba huơ huơ cánh tay thu hút sự chú ý của y.

“Ngươi mau vẫy tay đi!” Điêu Hoàng gấp gáp truyền âm cho Húc Quang.

Húc Quang sửng sốt rồi vội vàng vẫy vẫy tay.

“Đi!” Dưới ánh mắt của đông đảo người ngoài thành, Điêu Hoàng vốn nhất quyết phải đi vào bằng đường không, bay ra khỏi xe, lôi kéo Húc Quang cùng đáp xuống khoảng đất trống trước cổng thành. Bằng không với tính tình của Huyễn Ba, nếu biết được ý đồ của y, chắc chắn sẽ chạy đến “giáo dục” y một phen, không thể tưởng tượng được sẽ mất mặt cỡ nào.

Nhưng Điêu Hoàng cũng không có khả năng phớt lờ Huyễn Ba.

Y luôn sống ở Thái Dương Bảo, tuy kiêu căng nhưng là người có ân tất báo. Trước kia Khúc Duyệt và Huyễn Ba có thể nói là có ân cứu mạng với y, cũng không phải y giúp nàng một chút kia là có thể dễ dàng bù đắp.

“Ba gia vậy mà cũng đến đây, lẽ nào Khúc tiểu cô nương cũng đã tới?” Điêu Hoàng đi về phía Huyễn Ba, truyền âm để nói chuyện.

Huyễn Ba không trả lời y, chắp tay sau lưng đánh giá y từ trên xuống dưới, giọng điệu vô cùng bất mãn: “Tiểu Điêu Nhi, sao ngươi lại ăn mặc lỗi thời giống hệt lão già thế này? Có phải ngươi không chịu xem hướng dẫn ăn mặc hồi trước ta đã viết cho ngươi đúng không?”

Mặt Điêu Hoàng tái xanh, ho nhẹ một tiếng: “Xét theo tuổi tác ta quả thật là một lão già.”

Huyễn Ba càng bất mãn: “Tuổi nhiều ít, bề ngoài thế nào không quan trọng, quan trọng là tâm thái!” Trong lúc nói chuyện, hắn đắc ý sờ sờ khuyên tai của mình, nhướng mày nói, “Xem Ba gia của ngươi này, đã chín trăm tuổi hạc rồi nhưng thường xuyên có người hỏi ta năm nay có phải chỉ mới chín tuổi không.”

Đây là khen sao?

Lòng Điêu Hoàng không thốt nổi nên lời, truyền âm giảng hòa: “Cảnh giới của ta đương nhiên không thể so với ngươi.”

Ở chung một thời gian, y biết rõ tranh cãi với Huyễn Ba chỉ như đâm đầu vào biển lớn. Thừa dịp đám người Diệp Thừa Tích chưa đến nơi, y quyết định nhanh chóng rời đi.

Có Huyễn Ba ở đây, trận khoe khoang này của y đồng nghĩa tự rước lấy nhục.

Y nghĩ nghĩ rồi móc một chiếc hộp ngọc từ vòng trữ vật ra đưa: “Ba gia, ngươi cũng biết ta không hay tiếp xúc với nhân tộc, nhưng vì ân tình của Khúc tiểu cô nương mới đến đây một chuyến cho Diệp Thừa Tích chút mặt mũi. Gặp ngươi ở đây vậy thì nhờ ngươi chuyển phần quà này thay ta vậy, ta đi trước.”

“Vừa tới đã đi rồi a!” Huyễn Ba cất chiếc hộp đi, ánh mắt đầy nuối tiếc nhưng cũng không nói gì thêm để giữ y lại.

Điêu Hoàng quay trở lại xe tiên, bảo Húc Quang điều khiển đội chim ưng đổi hướng.

Đàn ưng đen nghìn nghịt quay lại theo hướng vừa tới, Húc Quang hầu bên cạnh xe tiên, ngập ngừng hỏi: “Đi nhanh như vậy có ảnh hưởng đến uy thế của Ngô hoàng không ạ?”

“Không đi còn thảm hơn.” Trước đó Điêu Hoàng ngồi thẳng nghiêm nghị, bây giờ hai tay hợp lại luồn vào tay áo, chốc lát sau y nhíu mày chợt nói, “Xem ra ta vẫn chưa thể đạt được đại tự tại.”

Húc Quang không hiểu: “Dạ?”

Điêu Hoàng không biết nên diễn tả thế nào. Kỳ thật y có thể hợp đạo thành công một phần nhờ sự ảnh hưởng của Huyễn Ba.

Địa vị

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip