Chương 200: HẬU TRUYỆN (HAI)
Nhưng Tông Quyền cẩn thận ngẫm lại, hình như có chỗ nào đó không đúng?
Tuyết Lí Hồng thấy hắn vậy mà lại thật sự nghiêm túc suy tư, môi bĩu ra ghét bỏ cơ hồ dài đến chân trời. Nàng tạo cái nghiệt gì mà cứ phải dây dưa với mấy tên ngốc mãi không dứt vậy chứ.
Tông Quyền đang ngẫm nghĩ, vừa ngước mắt lên thì bắt gặp biểu cảm của nàng, thoáng giật mình rồi rốt cuộc phát hiện mình đang bị nàng đẩy xuống hố, đen mặt nói: “Ngươi lại đùa cợt ta! Vấn đề nào phải ta nhớ tới ai! Huống chi, ảo cảnh đổi người, ta liền đổi sang nhớ người khác, ta là người nông cạn như vậy hả?”
Tuyết Lí Hồng hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Trước giờ ngươi rất ghét ta đúng không?”
Tông Quyền đáp thành thật: “Có một chút.”
Tuyết Lí Hồng khinh bỉ nói: “Nhưng sau khi ngươi ngủ với ta trong ảo cảnh, ngươi liền luôn muốn ta, thế mà còn nói mình không nông cạn?”
Tông Quyền ngắc ngứ, bào chữa: “Chuyện thường tình của con người thôi, với lại đó dù sao cũng là lần đầu tiên của ta…”
Tuyết Lí Hồng ngắt lời: “Xem đi, ngươi cũng nói “chuyện thường tình của con người”. Hòa thượng thanh tâm quả dục đột nhiên “ăn mặn”, giống như cây vạn tuế hai nghìn năm tuổi đột nhiên nở hoa vậy, ngươi bị phân tâm bối rối là điều bình thường, có gì mà phải làm ầm ĩ lên?”
Tuyết Lí Hồng rất muốn lừa hắn trúng thuốc lần nữa, nhìn bộ dạng xấu xí của hắn rồi sau này lại mang ra giễu cợt hắn, thật sự rất sảng khoái. Nhưng dùng thuốc hai lần trong thời gian ngắn quả thật cũng tổn hại thân thể. Hiện giờ nàng và hắn không thù không oán, không có lý do gì để hành hạ hắn. Suy cho cùng ngu ngốc không phải một cái tội.
Tông Quyền nghe nàng giải thích, cẩn thận suy nghĩ, hắn bắt đầu cảm thấy bản thân thật sự chuyện bé xé to. Trước nay hắn thanh tâm quả dục, không hề hứng thú với chuyện nam nữ hoan ái, sau khi “nếm vị biết mùi” trong ảo cảnh, nếu vẫn không bị ảnh hưởng chút xíu nào thì hắn có còn là nam nhân không?
Xem như đây là thử thách cần vượt qua thôi.
Tông Quyền nhẹ nhõm hơn rất nhiều, vẻ mặt và giọng điệu khôi phục bình thường: “Không sinh tâm ma thì tốt rồi.”
Tâm trạng thoải mái đi ra ngoài.
Ra đến cửa mới nhớ tới sính lễ đã hứa với Cửu Hoang. Có một số việc một khi nghĩ thông suốt, những chuyện liên quan liền trở nên rõ ràng hơn. Không phải chỉ là đưa chút tiền thôi à, cái gì mà cha với không phải cha, hắn nghĩ nhiều quá rồi.
“Đúng rồi Tuyết Lí Hồng.” Tông Quyền đi vòng trở lại kho bảo vật, muốn hỏi Tuyết Lí Hồng xem hắn nên cho bao nhiêu là thích hợp, bởi hắn không có kinh nghiệm.
Đúng lúc này nhìn thấy Tuyết Lí Hồng kiễng chân, vươn cánh tay phải để lấy một viên minh châu trên đỉnh kệ, tay áo rộng trượt xuống đến tận vai, lộ ra cả cánh tay trần.
Làn da của Tuyết Lí Hồng rất trắng, trắng rạng rỡ như có ánh sáng phản chiếu lấp lánh vậy. Nhớ năm đó khi nàng vẫn chưa trốn xuống hạ giới, mỗi khi có người nhắc đến vị thiếu chủ tộc Thiên Công này, trong đầu Tông Quyền, vốn khá tệ với việc nhận mặt và không qua lại mấy với Tuyết Lí Hồng, đã có thể hình dung ra bóng dáng của một tiểu bạch kiểm.
Cho nên lúc ở Châu Long Nha, khi Khúc Duyệt hỏi hắn có phải Thiên Nữ rất đẹp hay không, hắn đã trả lời rằng “cũng được”. Trong nhận thức của hắn, các Thiên Nữ đều trông chẳng khác nhau mấy.
Thế nhưng, khi Tuyết
────────────────────
🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP
Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.
────────────────────
- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền