ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

Thần Khúc

Chương 203. HẬU TRUYỆN (NĂM)

Chương 203: HẬU TRUYỆN (NĂM)

Tuy nhiên, lo lắng cũng vô dụng, Tuyết Lí Hồng đã mở cánh thiên nhân.

Đường đường là cánh của thiếu chủ tộc Thiên Công, tốc độ đương nhiên nhanh nhất toàn bộ Thiên Nhân Cảnh. Đôi cánh Tông Quyền đang sử dụng chỉ là cánh dự phòng, tốc độ chẳng thể so được.

Cuối cùng Tông Quyền từ bỏ truy đuổi, bởi vết thương của hắn đã lành hẳn, đuổi nữa cũng vô dụng. Hắn bất đắc dĩ thu cánh lại, hạ xuống giữa một thung lũng hẹp.

Sau khi phát hiện hắn đã dừng lại, Tuyết Lí Hồng suy đoán nguy hiểm hẳn đã được giải trừ bèn thở phào nhẹ nhõm. Thật là một phen hú hồn.

Nàng đập cánh, lượn vài vòng trong không trung, xác định không còn nguy hiểm mới đáp xuống bên cạnh Tông Quyền.

Nàng mệt không nhẹ, ngồi xuống một tảng đá ven suối, co chân rồi chống hai tay lên đầu gối, hỏi: “Ngươi gặp yêu thú gì vậy? Chẳng lẽ quái vật trung tâm Sơn Hải chạy ra kiếm ăn?”

Tông Quyền kinh ngạc: “Quái vật gì?”

Tuyết Lí Hồng nhìn vẻ mặt hắn, cảnh giác nói: “Quái vật đuổi theo ngươi đó! Là con gì vậy? Cũng đang đi săn người sao? Không thể nào chứ!”

Chỉ xét về võ lực, trong phạm vi “con người” thì Tông Quyền không có đối thủ.

Rốt cuộc Tông Quyền cũng hiểu vì sao nàng bỏ chạy, đôi môi mỏng run run, nhất thời cạn lời: “Tuyết Lí Hồng, ngươi cũng nhanh nhạy thật!”

“Đương nhiên rồi, ta không nhanh nhạy sao có thể không bị ngươi bắt được suốt ba trăm năm chứ?” Luận về chạy trốn, Tuyết Lí Hồng rất thành thạo, “Nhưng cũng phải đa tạ ngươi, bản lĩnh chạy trốn của ta hơn phân nửa đều do ngươi bức ra cả.”

“Cho nên nếu thực sự có nguy hiểm, ngươi sẽ bỏ lại người đi cùng để chạy trốn sao?” Tông Quyền quay đầu nhìn nàng, trong mắt trào ra vẻ khinh thường.

“Nếu yếu hơn ta, ta nhất định ở lại. Nhưng người đi cùng ta là ngươi, ngay cả ngươi cũng đánh không lại, ta đương nhiên phải chạy rồi, ở lại để chết hết à?” Tuyết Lí Hồng rất thực tế, “Ta chỉ là tiểu Thiên Công tay trói gà không chặt, một ngón tay của ngươi ta cũng đánh không lại, chẳng lẽ ngươi còn trông chờ ta quay lại cứu ngươi?”

Nói cũng phải, nếu gặp nguy hiểm, Tông Quyền chắc chắn cũng bảo nàng không cần quay đầu lại. Nhưng nàng cứ thế nhanh chóng bỏ rơi hắn, khiến hắn cảm thấy khó tiếp thu.

Tuyết Lí Hồng tiếp tục hỏi: “Ngươi vẫn chưa nói, rốt cuộc là sao?”

Tông Quyền đi tới bên cạnh tảng đá nàng ngồi, đưa tay ra trước mặt nàng: “Ta muốn cho ngươi xem cái này.”

Tuyết Lí Hồng ngờ vực nhìn cánh tay hắn, chỉ thấy trên khuỷu tay áo có một vết rách do móng vuốt sắc bén cào trúng. Hắn mặc áo màu xanh đậm, khoảnh vải ở chỗ vết rách sẫm màu hơn, chính là vết máu. Vết thương đã hoàn toàn liền lại như cũ, thậm chí không có cả sẹo, chỉ còn lại một đường màu hồng nhạt. Mà vệt hồng này cũng sẽ biến mất trong chưa đầy một canh giờ nữa.

Hóa ra đuổi theo nàng cả buổi chính là muốn khoe khả năng tự phục hồi của hắn sao? Hừ, hại nàng bị một phen hú vía, còn hao tổn rất nhiều linh lực bôn ba chạy trốn nữa chứ!

Tuyết Lí Hồng thật muốn chửi bới rồi đập cho hắn mấy phát!

Nhưng hiện giờ đang ở thế giới Sơn Hải, nàng phải nhờ vả hắn, còn muốn chia chút cháo với hắn, không thể nào mắng được.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Tuyết Lí Hồng tự nhận mình co được dãn được, bèn khen ngợi: “Chậc chậc, Thiên Võ đệ nhất cao thủ của chúng ta khác biệt thật nha. Nhìn khả năng hồi phục

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip