Chương 2: Doanh Khuyết (2)
Cả hai đều không biết tên thật của nhau. Doanh Khuyết xếp thứ năm trong nhà, còn vị công tử kia xếp thứ ba, nên họ cứ gọi nhau là Tam ca và Ngũ đệ.
Rượu quá ba tuần, vị công tử bỗng lệ rơi đầy mặt, nức nở: "Ngũ đệ, đệ biết không? Người ta yêu đã thành thân rồi, nhưng tân lang không phải là ta."
Doanh Khuyết không nói gì, chỉ lặng lẽ mời rượu.
"Ta yêu nàng mười mấy năm, vì nàng mà trở mặt với gia đình. Vì nàng mà ta đào hôn ngay trong ngày cưới, lang thang khắp thiên hạ suốt tám năm trời. Chỉ vì nàng nói nàng muốn tìm một thứ đồ vật..."
Doanh Khuyết hỏi, giọng nói khàn đặc như bị lửa đốt: "Thứ gì?"
"Một món bảo vật, thứ mà đệ không hiểu được đâu."
Hai người tiếp tục uống rượu trong im lặng. Khi đã say khướt, vị công tử kia không ngừng gọi tên người thương: "Thải Vi... Thải Vi... Ta vì nàng mà từ bỏ vinh hoa, từ bỏ thê tử xinh đẹp, sao nàng lại không đợi ta?"
Doanh Khuyết dìu hắn vào phòng khách, đắp chăn, rót nước ấm chăm sóc vô cùng chu đáo. Trước khi đi, Tam ca bỗng nắm lấy tay hắn, động tình nói: "Ngũ đệ, mấy năm nay đệ mỗi ngày đều ăn cơm cùng ta, nghe ta lảm nhảm, chúng ta tuy không phải huynh đệ ruột thịt nhưng còn hơn cả người thân."
Suốt năm năm qua, ngày nào Tam ca cũng mang cơm đến, đêm nào cũng ở lại bãi tha ma này bầu bạn với Doanh Khuyết.
Doanh Khuyết khàn giọng đáp: "Mọi người thấy ta đều coi như lệ quỷ, chỉ có Tam ca là nguyện ý gần gũi."
"Người ta yêu đã gả cho kẻ khác, sau khi hoàn thành sứ mệnh nàng giao cho, ta sẽ ở lại đây cùng đệ được không? Cái gia tộc vinh hoa kia ta không cần nữa, chúng ta cứ thế sống nương tựa vào nhau."
Doanh Khuyết vỗ nhẹ lên tay hắn: "Tam ca ngủ đi, ngủ rồi sẽ không còn đau khổ nữa."
Hắn lảo đảo rời phòng, thân hình còng xuống. Hắn mở một cánh cửa ngầm trên mặt đất, đi xuống tầng hầm để ngủ. Dù là người sống, nhưng hắn chọn cách sinh hoạt dưới lòng đất như một kẻ đã khuất.
Căn phòng hầm nhỏ hẹp chỉ có một cái rương, một chiếc giường và một tấm gương. Hắn thắp nến lên, lột bỏ lớp áo choàng. Trong gương hiện ra một cơ thể vô cùng xấu xí và kinh dị. Toàn thân hắn không có lớp da bảo vệ, chỉ có những thớ thịt đỏ hỏn, đẫm máu cùng những gân mạch xanh xao quấn quanh.
Diện mạo ác quỷ này không phải bẩm sinh. Mười lăm năm trước, hắn bị người ta sống sờ sờ lột da đến chết rồi vứt xuống ngôi mộ vô danh này. Nhưng chẳng hiểu sao, hắn lại từ cõi chết trở về, bò ra khỏi phần mộ. Khi đó, người coi mộ là một lão già mù lòa. Lão đã cứu hắn, nhận hắn làm đồ đệ, dạy hắn cách nhập liệm, khắc bia và đóng quan tài.
Sư đồ hai người sống cùng nhau mười năm nhưng nói chuyện không quá ba câu. Năm năm trước, sư phụ biến mất, Doanh Khuyết trở thành chủ nhân mới của nghĩa địa này. Cây Bạch Cốt Bút chính là di vật sư phụ để lại.
Mười lăm năm, Doanh Khuyết đã nhập liệm 9997 thi thể. Hắn rút trích được 4999 ký ức linh hồn và 4998 kỹ năng. Từ khả năng ghi nhớ siêu phàm, kỹ thuật đánh bạc thần sầu, cho đến tài năng của ca giả, tiểu thâu, kỹ nữ... Hầu hết chúng hắn đều không dùng tới.
Thứ hắn coi trọng nhất là Họa Cốt, Họa Mạch và Họa Bì.
Võ đạo thiên phú chính là căn cốt. Với Họa Cốt, hắn có thể vẽ ra bất kỳ loại căn cốt đỉnh cấp nào như Thần Long Tại Thiên hay Huyền Vũ Trấn Địa. Linh mạch quyết định thiên phú về tinh thần như luyện kim, trận pháp. Với Họa Mạch, hắn có thể tạo ra Cửu Âm Huyền Mạch hay Hỗn Độn Thần Mạch cho chính mình hoặc người khác.
Và quan trọng nhất chính là Họa Bì. Hoàn thành kỹ năng này, hắn có thể tạo cho mình một lớp da người bình thường để rời khỏi bãi tha ma, quay lại thế giới loài người hoàn thành sứ mệnh của mình.
Bạch Cốt Bút cần một vạn thi thể để niết bàn. Doanh Khuyết đã đi được 9997 bước. Chỉ còn thiếu ba thi thể nữa, hắn sẽ tìm lại được tự do sau mười lăm năm sống kiếp người không ra người, quỷ không ra quỷ.