Chương 1: Định An
(Võ Đạo + Siêu Phàm Biến Dị + Cảnh giới lên chậm. KHÔNG HỢP XIN LUI)
---OcO---
Đại Phụng, thành Định An, phường Xuân Độ.
Mặt trời dần khuất bóng phía tây, thành Định An mang theo vẻ cổ xưa trầm mặc. Những mái hiên vàng óng của các tòa lầu các san sát nối tiếp nhau, không còn vẻ huyên náo như lúc sáng sớm.
Bên trong cửa hàng gạo Phú Quý, Lâm Nghiễn tay cầm bút, viết nhanh như gió.
“Ngày ba tháng bảy, Lý Nghiêm ở phường Liêu Tiền mua hai mươi cân gạo, thu một trăm văn.”
“...”
“Ngày tám tháng bảy, Trần Đông ở phường Mặc Trì mua mười cân gạo, thu sáu mươi văn.”
“...”
“Ngày hai mươi tháng bảy, gia tộc Vương thị ở phường Trường Thu mua một trăm cân gạo, thu một lượng bạc.”
“...”
“Tổng cộng tháng bảy xuất ra một nghìn bốn trăm cân, thu về bốn mươi lượng bạc cùng bảy trăm văn tiền.”
Sau khi đối chiếu kỹ lưỡng từng khoản tính toán, Lâm Nghiễn đặt bút xuống, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Tháng này giá lương thực càng lúc càng cao, đầu tháng mới năm văn một cân, đến cuối tháng đã tăng gấp bội, lên tới mười mấy văn.
Hắn làm phòng thu chi, mỗi tháng cũng chỉ được lĩnh ba trăm văn tiền, trừ đi năm mươi văn tiền thuế nộp cho quan phủ, số còn lại chỉ đủ mua hơn hai mươi cân gạo trắng.
Nếu giá lương thực còn tăng thêm chút nữa, ngay cả mức ấm no tối thiểu này hắn cũng khó lòng duy trì được.
“Lâm Nghiễn! Đến kỳ phát tiền tháng rồi, mau tới đây!”
“Tới ngay!”
Lâm Nghiễn đứng dậy ra ngoài, thấy Ngô Tam đã chờ sẵn ở cửa. Vừa thấy hắn, gã vội vàng kéo tay dắt về phía phòng phát lương.
Ngô Tam là phu bốc vác của thương hội Phú Quý, chuyên phụ trách vận chuyển thóc gạo. Gã dáng người cao lớn thô kệch, tính tình chất phác nhưng lại khá lắm lời, vốn có quan hệ quen biết với Lâm Nghiễn.
“Đi mau đi mau, nghe nói lại tăng thuế rồi! Thật là xúi quẩy, cái gì mà Định Đẳng Chi Chiến thì liên quan gì đến hạng dân đen như chúng ta? Đám lão tạp mao đó, năm nay đã tăng thuế đến lần thứ tư rồi!”
Vừa nghe tin tăng thuế, Lâm Nghiễn cũng giật mình, vội bước nhanh theo Ngô Tam.
Do đi quá gấp, Ngô Tam không cẩn thận đụng trúng một gã tráng hán cao lớn, mặt mày đầy vẻ dữ tợn.
“Mẹ kiếp! Vội đi đầu thai hay sao!”
Gã tráng hán trở tay vung một bạt tai, đánh Ngô Tam ngã nhào mấy vòng, nửa khuôn mặt sưng húp lên.
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi! Cảnh gia, xin mời ngài đi trước, ngài đi trước!”
Ngô Tam đau đến nhe răng trợn mắt nhưng vẫn phải cười bồi, cúi đầu khom lưng xin lỗi.
Gã vốn đã thuộc hạng cao to, nhưng so với tên tráng hán trước mắt này vẫn còn kém một vòng. Cánh tay gã kia cuồn cuộn cơ bắp, trông vô cùng hung hãn.
“Xì! Đúng là hai kẻ xúi quẩy!”
Tráng hán nhổ một bãi nước miếng, nghênh ngang bước vào phòng thu chi.
Lão Trần, người phụ trách phát tiền tháng, cười híp mắt nói: “Cảnh gia, ngài đã tới. Đây là tiền tháng của ngài, xin mời cầm lấy!”
Họ Cảnh cố ý vân vê mấy lượng bạc trắng bóng trong tay, lớn giọng hỏi: “Không phải nói tăng thuế sao? Sao của ta vẫn là ba lượng?”
“Cảnh gia nói đùa, tiền thuế nào dám tăng lên người ngài chứ?”
“Hừ, coi như ngươi biết điều!”
Chờ gã hộ vệ họ Cảnh kia đi khuất, Lâm Nghiễn mới đỡ Ngô Tam đang rên rỉ tiến lại gần xếp hàng.
Mãi mới đến lượt, Lão Trần với khuôn mặt nhăn nheo như cánh hoa cúc liền đẩy tờ danh sách ra: “Điểm chỉ vào tên mình đi!”
“Được, được!”
Ngô Tam ấn dấu tay xong, vội vàng xòe hai bàn tay ra đón. Một vốc tiền đồng được ném tùy tiện vào tay gã.
Ngô Tam đếm đi đếm lại, lo lắng hỏi: “Không phải là hai trăm ba mươi văn sao? Ở đây mới có hai trăm văn, Trần thúc, ngài có tính nhầm không?”
“Xì! Cái gã ngốc này nói bậy gì đó! Ta tính toán làm sao mà nhầm được!”
“Đúng là thế, nhưng số lượng này thực sự thiếu...”
“Ngươi không nghe thấy gì sao? Quan phủ lại tăng thuế rồi! Lần này tăng nhiều hơn trước, giữ lại được hai trăm văn thì lo mà về nhà thắp nhang cầu nguyện đi!”
“Thế nhưng Cảnh gia hắn...”
“Cảnh gia? Cảnh gia là người luyện võ, là Lực Cảnh võ giả! Loại dốc sức làm thuê như ngươi mà cũng đòi so với người ta sao?”
“Ngươi...”
Lâm Nghiễn vội vàng kéo gã lại: “Bỏ đi!”
Khuyên nhủ được Ngô Tam, Lâm Nghiễn cũng lĩnh tiền tháng của mình, được hai trăm hai mươi văn, thiếu mất ba mươi văn so với tháng trước.
Đối với Lâm Nghiễn, thái độ của Lão Trần có phần ôn hòa hơn một chút vì cả hai đều là người làm nghề tính toán.
“Tiểu Lâm này, khế ước thân phận với chủ gia, ngươi đã ký chưa?”
Lâm Nghiễn khẽ lắc đầu.
“Tiểu Lâm à, đừng trách ta lắm lời. Làm nghề kế toán quan trọng nhất là gì? Không phải là tính nhanh, cũng không phải tính giỏi, mà là sự tín nhiệm của chủ gia!”
Lão Trần hạ giọng: “Ngươi xem, người quản lý sổ sách gạo chỉ có ba người, hai người kia đã năm sáu mươi tuổi, ngươi trẻ nhất, tính toán lại vừa nhanh vừa chuẩn. Nhưng tại sao tiền tháng của họ là năm trăm văn, còn ngươi chỉ có ba trăm?”
Lâm Nghiễn im lặng không đáp.
“Nghe lời Trần thúc, đừng bướng bỉnh nữa. Ký một tờ thân khế với chủ gia, tiền tháng lập tức tăng gấp đôi. Chỉ cần ngươi ký, tương lai địa vị dù không bằng ta thì ít nhất cũng là nhân vật số một trong phòng thu chi này.”
Lâm Nghiễn chỉ gật đầu: “Đa tạ Trần thúc đã nhắc nhở.”
Thấy Lâm Nghiễn cứ mãi thoái thác, Lão Trần lộ vẻ không hài lòng, lên giọng giáo huấn: “Đầu năm nay tìm được một công việc tốt không dễ dàng gì. Ở các khu phố ngoại vi, ngày nào chẳng có kẻ ăn mày chết đói hay lưu dân bệnh chết.”
“Đừng tưởng bản thân có chút bản lĩnh là có thể vùng vẫy, suy nghĩ đó nguy hiểm lắm! Hạng người như chúng ta cả đời chỉ có vài cơ hội thôi, bỏ lỡ là mất trắng đấy!”
Lâm Nghiễn lại gật đầu: “Đa tạ Trần thúc chỉ điểm, ta xin phép đi trước.”
Nhìn bóng lưng Lâm Nghiễn rời đi, Lão Trần hừ một tiếng: “Lại là một tên tâm cao khí ngạo!”
Lão đã ở cái tuổi gần sáu mươi, chứng kiến quá nhiều người trẻ tuổi cậy mình thông minh, đầy hy vọng vào tương lai, luôn nghĩ mình sẽ nổi bật hơn người mà nhất quyết không chịu ký thân khế.
Kết cục của họ, nếu không phải sống trong nghèo túng u uất thì cũng là chết oan chết uổng.
Lão lắc đầu, lớn giọng gọi: “Người kế tiếp!”
——————
Ngoài cửa, Ngô Tam vừa nhìn Lâm Nghiễn với vẻ hâm mộ, lại vừa có chút không cam lòng. Gã tiếc rẻ nói: “Ngươi thật là, ta chẳng hiểu ngươi nghĩ gì nữa. Đó là năm trăm văn tiền tháng đấy, tăng gấp đôi cơ mà!”
Lâm Nghiễn thở dài đầy vẻ mệt mỏi: “Vậy thì ngươi đi mà ký.”
“Nếu ta có bản lĩnh tính toán như ngươi, ta đã ký từ lâu rồi!”
Lâm Nghiễn lắc đầu không nói thêm.
Thân khế tuy không hẳn là văn tự bán mình, nhưng nội dung cũng chẳng khác là bao. Một khi đã đặt bút ký, không chỉ phúc họa mạng sống nằm trong tay kẻ khác, mà cả đời này coi như cũng dừng lại ở đó.
Hai người đi đến cầu Giam Hà thì tách ra, mỗi người một hướng.
Thành Định An không lớn, bố cục chia thành hơn ba mươi phường theo các trục đường dọc ngang, phân ra ba vòng nội, trung và ngoại. Nơi Lâm Nghiễn đang đứng là phường Xuân Độ thuộc vòng trung tâm.
Hắn cần đến thư phòng Mộ Thanh ở phường Lưu Ảnh để đón muội muội là Lâm Tiểu Chỉ.
Trên đường đi, Lâm Nghiễn ngang qua một cửa hàng đường, hắn do dự một lát rồi bước vào trong. Khách khứa thưa thớt, việc kinh doanh có vẻ tiêu điều. Hắn cẩn thận lựa chọn một túi nhỏ đường mạch nha.
“Lão bản, chỗ này bao nhiêu tiền?”
“Ba mươi văn.”
“Đắt thế sao?”
“Có mua hay không thì bảo?!” Lão bản trợn mắt quát lớn.
Lâm Nghiễn ngần ngại, đổ ngược hơn phân nửa túi đường ra, chỉ giữ lại ba miếng nhỏ rồi đếm mười văn tiền đưa cho lão bản.
Bỗng nhiên, từ đại lộ phía ngoài cửa hàng truyền đến tiếng ồn ào náo loạn.