Chương 3: Nguyền Rủa Cùng Nước Sạch
“Tại ngoại giới, năng lực của chúng ta dựa vào việc giải phóng ‘Linh’ của bản thân, nhưng ở Quỷ cảnh thì hoàn toàn khác biệt. Ngươi chỉ cần dùng tinh thần để kích hoạt chúng, nhưng tương ứng, mỗi loại năng lực chỉ có thể sử dụng duy nhất một lần trong suốt chuyến thám hiểm.”
“Hắn uống?”
Jenkins thầm nghĩ, không rõ gã đang nói với hắn hay đang tự nhủ với tên hắc bào nhân kia.
Một giọt mồ hôi lớn như hạt đậu từ thái dương người đàn ông trung niên trượt xuống, nhỏ ngay trước mắt Jenkins, thấm vào vạt áo khoác đen của gã.
“Tiểu tử, nếu lần này ta uống xong mà chết, còn ngươi may mắn thoát ra ngoài, hãy trực tiếp đến giáo hội ‘Tối Tăm Chi Nguyệt’ thông báo tin ta qua đời. Tiện thể nhớ kỹ, tên đầy đủ của ta là Wien Slayton Barnard.”
“Tiên sinh, tất cả chúng ta đều sẽ sống sót.”
Jenkins nuốt nước miếng một cái. Dù lúc này không phải thời điểm hắn muốn đối mặt với lựa chọn của vận mệnh, nhưng trước tình cảnh này, hắn không thể không lên tiếng.
Jenkins thở gấp, hắn cũng chẳng rõ do không khí trong căn phòng kín quá mức mỏng manh, hay do nhịp tim đang đập quá nhanh. Cảm giác này khiến hắn nhớ lại khoảnh khắc rút được thẻ vàng năm xưa.
“Tiên sinh, ngài không sao chứ?”
Barnard cứng nhắc quay đầu lại, gương mặt đầy râu ria lộ ra một nụ cười nhạt nhòa. Gã chỉ chỉ vào cổ họng mình rồi xua tay — gã đã mất đi giọng nói.
Hiện tại không có gương, Jenkins không nhìn thấy biểu lộ trên mặt mình ra sao, nhưng hắn biết miệng mình đang há hốc, sắc mặt hẳn là trắng bệch vô cùng.
Hắn liếm đôi môi khô khốc, thò tay vào trong ngực áo, lấy ra mấy tờ báo cũ chồng lên nhau, sau đó rút từ túi bên phải ra một chiếc bút máy đã mòn vẹt.
Mấy tờ báo là hắn mang theo từ nhà, vốn định xé vụn rồi ném sang sân nhà hàng xóm, còn chiếc bút là món quà lão William tặng khi ông còn tin rằng Jenkins vẫn có thể cứu vãn được. Dù nguyên chủ cực kỳ chán ghét việc học hành nhưng lại rất coi trọng người nhà, bởi vậy hắn vô cùng trân quý chiếc bút này.
Barnard lập tức hiểu ý Jenkins, gã nhận lấy giấy bút, không dám dùng bàn mà chỉ kê lên lòng bàn tay viết vội:
“Không sao cả, đây chỉ là một loại nguyền rủa thông thường. Sau khi chúng ta rời khỏi đây, giáo hội sẽ có nhân viên chuyên môn hỗ trợ xử lý.”
Đây có lẽ là tin tốt duy nhất mà Jenkins nhận được cho đến thời điểm này. Nhưng vì đây là nguyền rủa chứ không phải vết thương, hắn lo rằng năng lực trị liệu của mình sẽ không thể phát huy tác dụng.
Tiếp theo hẳn là đến phiên hắn, Barnard ngồi một bên cũng không hề thúc giục.
Nhìn thái độ của tên hắc bào nhân đối diện, khả năng cao là cả hai đều phải uống, thế nên dù Barnard có uống thêm chén nữa cũng vô dụng.
Lồng ngực Jenkins phập phồng dữ dội, đủ loại hình ảnh hiện ra trong đầu hắn kể từ khi xuyên không đến đây chưa đầy một giờ đồng hồ. Là phúc hay họa? Chẳng ai hay biết.
Nhìn chằm chằm một lúc lâu, Jenkins thậm chí còn cảm thấy tai mình ù đi.
Hắn nhìn chín chiếc chén vàng còn lại trên chiếc bàn tròn bẩn thỉu: “Barnard tiên sinh, tên đầy đủ của ta là Jenkins Sheridan William, sống tại số 7 đường Privet Drive, khu Tân Tái.”
Nói xong, hắn chẳng đợi người đàn ông trung niên kịp phản ứng, đứng bật dậy bưng lấy chén vàng gần tên hắc bào nhân nhất, dứt khoát uống cạn.
Trái tim đập liên hồi với công suất lớn nhất, dòng máu luân chuyển quá nhanh khiến mặt Jenkins đỏ bừng, trong khi tứ chi lạnh ngắt làm hắn thậm chí không cảm nhận được xúc cảm quỷ dị từ chiếc chén trong tay.
Khi chất lỏng vừa chạm vào môi, hắn không thấy mùi vị gì, nhưng ngay sau đó, đôi tay Jenkins như bị điều khiển, mất kiểm soát mà đưa toàn bộ nước vào miệng. Giờ thì hắn đã hiểu tại sao động tác của Barnard lúc nãy lại dứt khoát đến thế.
Khi toàn bộ chất lỏng đã trôi xuống cổ họng, hắn đưa mắt mờ mịt đặt bát trở lại mặt bàn rồi ngồi xuống.
“Giờ mình phải làm gì đây?”
Hắn tự hỏi trong lòng, sau đó mới sực tỉnh nhận ra mình vẫn còn sống.
Người đàn ông bên cạnh lập tức đẩy tờ báo qua: “Ngươi thấy thế nào?”
“Cũng không tệ lắm, nó rất giống... không, sự thật là ta chỉ vừa uống một chén nước lã mà thôi.”
Không ngờ sau khi chuẩn bị tâm thế đối diện với cái chết, kết quả lại nhẹ nhàng như vậy. Tuy có chút hụt hẫng, nhưng Jenkins vẫn thầm cảm tạ các vị thần linh trong lòng.
Dù lão William trước kia chỉ là một tiểu thương, nhưng ông luôn tin rằng tri thức thay đổi vận mệnh, vì thế cả nhà William đều là tín đồ của vị thần Tri Thức Hiền Giả.
Thông thường, quá trình cầu nguyện sẽ đi kèm với một bộ thủ thế tương ứng, nhưng vì nguyên thân của Jenkins không có lòng tin kiên định nên ký ức về việc này vô cùng mờ nhạt.
“Chúng ta có thể đi được chưa?”
Jenkins không hành động bừa bãi mà một lần nữa hỏi ý kiến của Barnard dày dạn kinh nghiệm.
Người đàn ông trông cũng có vẻ mờ mịt, gã không thể nói chuyện, chỉ có thể ra hiệu cho Jenkins đừng cử động, sau đó tự mình thử đứng lên.
Rõ ràng lúc nãy Jenkins đứng dậy lấy chén vàng thì chẳng có chuyện gì, nhưng lúc này Barnard lại như bị ngàn cân đè nặng, ngã rầm xuống cọc gỗ.
Gương mặt Barnard đỏ bừng vì đau đớn, gã nghiến răng lắc đầu. Thật may là gã không thể phát ra tiếng, nếu không Jenkins lo rằng gã sẽ hét lên vì đau đớn mất.