Chương 8: Nghi thức (2)
Bước chân thứ nhất bước ra, hắn khẽ tụng niệm: "Phúc Sinh Huyền Hoàng Tiên Tôn."
Bước thứ hai, hắn thành khẩn mặc niệm: "Phúc Sinh Huyền Hoàng Thiên Quân."
Bước thứ ba, Chu Minh Thụy nín thở thầm thì: "Phúc Sinh Huyền Hoàng Thượng Đế."
Bước thứ tư, hắn thở ra một luồng trọc khí, tâm niệm tập trung: "Phúc Sinh Huyền Hoàng Thiên Tôn."
Về lại vị trí cũ, Chu Minh Thụy nhắm mắt lại, đứng im chờ đợi kết quả. Trong lòng hắn tràn ngập sự kỳ vọng, bất an và cả nỗi hoảng sợ mông lung.
Liệu có thể trở về không? Liệu có hiệu quả không? Hay sẽ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra?
Trong bóng tối trước mắt dường như hiện lên những vệt đỏ thẫm do dư quang của ánh sáng, những ý nghĩ trong đầu tuôn ra cuồn cuộn, không sao bình lặng nổi.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy không khí xung quanh dường như ngừng lưu động, trở nên đặc quánh và quỷ dị. Ngay sau đó, bên tai hắn vang lên những tiếng thì thầm, lúc thì dồn dập, lúc lại sắc nhọn, lúc hư ảo, lúc mê hoặc, khi thì nóng nảy, khi lại điên cuồng.
Dù hoàn toàn không hiểu những âm thanh đó đang nói gì, Chu Minh Thụy vẫn không tự chủ được mà lắng nghe, cố phân biệt chúng. Đầu hắn bắt đầu đau nhức kịch liệt, như thể có một mũi khoan thép đang cắm thẳng vào trong.
Hắn cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, ý thức dần trở nên mông lung huyền ảo. Hắn biết có điều chẳng lành, ra sức muốn mở mắt nhưng không tài nào thực hiện được động tác đơn giản ấy.
Toàn thân căng cứng đến mức cực hạn, Chu Minh Thụy chợt nảy ra một ý nghĩ tự giễu: "Đúng là không tự tìm đường chết thì đã không chết..."
Ngay khi hắn tưởng mình không thể chịu đựng thêm được nữa, khi sợi dây thần kinh sắp đứt đoạn, thì vô số tiếng thì thầm hỗn loạn bỗng dưng rút đi. Không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng lạ thường, không khí có chút bồng bềnh.
Không chỉ không khí, Chu Minh Thụy cảm thấy cơ thể mình cũng đang trôi nổi. Hắn thử mở mắt ra lần nữa, và lần này thật dễ dàng.
Một vùng sương xám mênh mông đập vào mắt hắn, mờ ảo, vô biên vô tận.
"Đây là đâu?" Chu Minh Thụy kinh ngạc nhìn quanh, rồi thấy mình đang trôi lơ lửng bên rìa vùng sương xám vô tận ấy.
Lớp sương như dòng nước chảy, điểm xuyết những "ngôi sao" đỏ thẫm. Có cái to lớn, có cái nhỏ bé, cái ẩn sâu, cái nổi trên bề mặt.
Nhìn cảnh tượng kỳ ảo như phim viễn tưởng này, Chu Minh Thụy nửa mê hoặc nửa tò mò đưa tay phải ra, định chạm vào một "ngôi sao" đỏ thẫm đang lơ lửng phía bên phải để tìm đường thoát.
Khi ngón tay hắn vừa chạm vào bề mặt ngôi sao ấy, một làn sóng nước từ người hắn tỏa ra, khiến "ngôi sao đỏ thẫm" bùng nổ như một màn pháo hoa rực rỡ. Chu Minh Thụy giật mình, vội vàng thu tay lại, nhưng vô tình lại chạm phải một ngôi sao khác.
Thế là ngôi sao đó cũng tỏa ra ánh sáng chói lòa. Ngay lập tức, Chu Minh Thụy cảm thấy đầu óc trống rỗng, tinh thần dần tan rã.
...
Tại quận Hoàng Hậu, thủ đô Backlund của vương quốc Ruen, trong một tòa biệt thự xa hoa.
Audrey Hall đang ngồi trước bàn trang điểm, vuốt ve chiếc gương đồng cổ có những vết nứt trên bề mặt.
"Gương thần gương thần, mau tỉnh dậy đi..."
"Ta nhân danh gia tộc Hall, lệnh cho ngươi thức tỉnh!"
...
Nàng thay đổi hết câu thần chú này đến câu thần chú khác, nhưng chiếc gương vẫn không có phản ứng gì. Sau mười mấy phút, nàng cuối cùng cũng bỏ cuộc, phụng phịu lẩm bẩm: "Cha quả nhiên gạt mình, lúc nào cũng bảo chiếc gương này là bảo vật của Hắc Hoàng Đế thời đế quốc Solomon cổ đại, là một vật phẩm phi phàm..."
Lời còn chưa dứt, chiếc gương đồng trên bàn đột nhiên tỏa ra ánh sáng đỏ thẫm, bao trùm lấy nàng trong tích tắc.
...
Trên biển Sunya, một chiếc thuyền buồm ba cột cũ kỹ đang chống chọi với cơn bão dữ dội.
Alger Wilson đứng trên boong tàu, cơ thể nhịp nhàng lên xuống theo từng đợt sóng xô, dễ dàng giữ thăng bằng. Y mặc một chiếc trường bào thêu họa tiết tia sét, tay nâng một chiếc bình thủy tinh có hình thù kỳ quái. Bên trong bình lúc nổi bọt khí, lúc sương kết thành tuyết, lúc lại hiện lên dấu vết của gió thổi.
"Chỉ còn thiếu máu của Quỷ Sa nữa..." Alger thì thầm.
Đúng lúc đó, chiếc bình thủy tinh và lòng bàn tay y bùng lên ánh đỏ thẫm, nháy mắt đã che lấp mọi thứ xung quanh.
...
Phía trên màn sương xám, Audrey Hall dần lấy lại thị giác. Nàng vừa sợ hãi vừa ngơ ngác nhìn quanh, thấy đối diện mình là một người đàn ông mờ ảo cũng đang có những cử động tương tự.
Ngay sau đó, cả hai gần như đồng thời phát hiện ra cách đó không xa còn có một người thần bí bao quanh bởi sương mù trắng xám.
"Người thần bí" Chu Minh Thụy lúc này cũng đang trợn mắt hốc mồm.
"Các hạ, đây là nơi nào?"
"Ngài muốn làm gì?"
Audrey và Alger khựng lại một chút, im lặng trong thoáng chốc rồi đồng thanh lên tiếng.