Chương 14: Thời đại mới (2)
— Vào đi.
Annie vặn tay nắm cửa bước vào.
— Ôi, nó vỡ rồi... — Annie thốt lên khi nhìn thấy đống đổ nát của chiếc gương đồng cổ.
Audrey chớp mắt, chậm rãi nói:
— À... ừm, lúc nãy Susie chạy vào đây, ngươi biết đấy, nó lúc nào cũng thích nghịch phá mà!
Susie là một con chó lông vàng giống không thuần chủng cho lắm, vốn là quà tặng kèm khi cha nàng – bá tước Hall – mua chó săn cáo, nhưng Audrey lại vô cùng yêu quý nó.
— Ngài nên dạy bảo nó lại một chút. — Annie thành thục thu dọn những mảnh vỡ, lo lắng tiểu thư sẽ bị thương. Sau khi dọn xong, nàng nhìn Audrey mỉm cười hỏi: — Hôm nay ngài muốn mặc chiếc váy nào?
Audrey suy nghĩ một chút rồi đáp:
— Ta thích chiếc váy mà phu nhân Ginia đã thiết kế cho sinh nhật mười bảy tuổi của ta.
— Không được đâu tiểu thư, người ta sẽ đồn thổi rằng gia tộc Hall đang gặp khủng hoảng tài chính nếu ngài mặc lại một chiếc váy cũ trong một sự kiện chính thức như thế này! — Annie lắc đầu phản đối.
— Nhưng ta thực sự rất thích nó. — Audrey nhấn mạnh với giọng điệu ôn hòa.
— Ngài có thể mặc nó ở nhà, hoặc trong những buổi tiệc không quá trang trọng. — Annie kiên quyết không thỏa hiệp.
— Vậy thì lấy chiếc váy mà ngài Sades mới gửi tới hôm trước đi, cái có ống tay áo xếp nếp kiểu lá sen ấy. — Audrey kín đáo thở dài, vẫn giữ nụ cười ngọt ngào ưu nhã.
— Mắt nhìn của tiểu thư lúc nào cũng tuyệt vời như vậy. — Annie cười nói rồi lui ra cửa, gọi với ra bên ngoài: — Phòng thay đồ số sáu, thôi được rồi, để tự tôi đi lấy.
Các nữ hầu bắt đầu bận rộn. Người lo váy dài, người chọn đồ trang sức, người chuẩn bị giày và mũ sa. Có người trang điểm cho tiểu thư, người khác lại cân nhắc kiểu tóc phù hợp.
Khi việc chuẩn bị gần hoàn tất, bá tước Hall trong bộ áo gi-lê màu nâu đậm xuất hiện ở cửa. Ông đội chiếc mũ dạ cùng màu, để hai hàng ria mép cắt tỉa đẹp đẽ. Đôi mắt xanh thẳm của ông đầy ý cười, dù cơ bắp đã có phần lỏng lẻo và những nếp nhăn thời gian bắt đầu lộ rõ.
— Viên ngọc sáng nhất Backlund, chúng ta nên xuất phát thôi. — Bá tước Hall đứng ở cửa, gõ nhẹ hai cái vào cánh cửa đang mở rộng.
— Cha, đừng gọi con như vậy. — Audrey đứng dậy với sự hỗ trợ của hầu gái, cố ý lộ ra vẻ mặt hơi khổ não.
— Vậy thì, nàng công chúa xinh đẹp của ta, đã đến lúc lên đường. — Bá tước Hall gập cánh tay trái lại, ra hiệu cho Audrey khoác lấy.
Audrey mỉm cười, khẽ lắc đầu:
— Đó là vị trí của phu nhân Hall, phu nhân bá tước, người mẹ kính yêu của con.
— Vậy thì bên này. — Bá tước Hall mỉm cười, gập cánh tay phải lại. — Đây là vị trí dành cho niềm tự hào của người cha.
Tại đảo Cây Sồi, cảng Pritz, căn cứ hải quân Hoàng gia.
Khi Audrey khoác tay cha bước xuống xe ngựa, nàng lập tức bị choáng ngợp bởi một "quái vật" khổng lồ trước mắt. Trong quân cảng cách đó không xa, một chiến hạm vĩ đại bằng kim loại đang tỏa ra ánh hào quang uy nghiêm. Nó không có cánh buồm, chỉ có đài quan sát và hai ống khói cao ngất, cùng với hai tháp pháo lộ thiên được bố trí trước sau.
Nó hùng vĩ và to lớn đến mức những chiến hạm buồm đậu gần đó trông chẳng khác nào những đứa trẻ đang đứng quanh một vị thần khổng lồ.
— Phong bạo thượng tại...
— Ôi, lạy Chúa tôi.
— Chiến hạm bọc thép!
Những tiếng trầm trồ kinh ngạc vang lên không ngớt. Audrey cũng cảm nhận được sự chấn động tương tự. Đó là một kỳ tích do con người tạo ra, một kỳ tích chưa từng có trên đại dương!
Sau một hồi lâu, các quý tộc, đại thần và nghị viên mới lấy lại được bình tĩnh. Đúng lúc này, một điểm đen trên không trung lớn dần lên, chiếm lĩnh cả một góc trời và thu hút mọi ánh nhìn.
Đó là một vật thể khổng lồ bay lơ lửng giữa không trung với những đường cong mềm mại. Nó được sơn màu xanh đậm, khung xương bằng hợp kim kiên cố nâng đỡ túi khí hydro bằng vải bông. Phía dưới treo lơ lửng một khoang hành khách trang bị các lỗ súng và bệ pháo. Tiếng gầm rú của máy hơi nước và tiếng cánh quạt đuôi quay tạo nên một bản nhạc chấn động lòng người.
Quốc vương và hoàng gia đã đến trên chiếc tàu bay đó, mang theo uy nghiêm cao cao tại thượng nhìn xuống vạn vật. Hai bên khoang tàu phản chiếu ánh nắng là huy chương "Kiếm Thẩm Phán" với vương miện đính hồng ngọc – biểu tượng truyền thống lâu đời của gia tộc Augustus.
Audrey chưa đầy mười tám tuổi, cũng chưa tham gia nghi thức ra mắt chính thức để bước vào giới xã giao Backlund nên chỉ có thể đứng quan sát từ xa. Tuy nhiên, nàng không quá bận tâm, thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm vì không phải đối mặt với các vương tử.
Khi "thần tích" chinh phục bầu trời hạ cánh ổn định, những thị vệ trẻ tuổi mặc lễ phục quân đội màu đỏ, quần trắng, đeo huân chương, vác súng trường bước xuống trước. Họ chia làm hai hàng, lặng lẽ chờ đợi Quốc vương George Tam Thế cùng Hoàng hậu và các vương tử, công chúa xuất hiện.
Audrey không lạ gì những nhân vật tầm cỡ này nên không mấy hứng thú. Ánh mắt nàng đảo quanh, rồi dừng lại ở hai kỵ sĩ mặc giáp đen đứng như tượng bên cạnh Quốc vương. Trong thời đại của thép, hơi nước và súng đạn này, vẫn còn những kẻ kiên trì mặc bộ giáp toàn thân! Ánh kim loại lạnh lẽo và chiếc mũ chiến màu đen trầm mặc mang lại cảm giác nặng nề, uy nghiêm.
"Chẳng lẽ là 'Kỵ sĩ Trừng phạt' cấp cao hơn..." — Trong đầu Audrey thoáng qua những mẩu chuyện rời rạc mà các trưởng bối thường kể. Nàng tò mò muốn nhìn kỹ hơn nhưng không dám lại gần.
Khi gia đình Quốc vương đã ổn định chỗ ngồi, nghi thức chính thức bắt đầu. Thủ tướng đương nhiệm, Huân tước Argusid Negan, bước ra phía trước mọi người. Ông là thành viên đảng Bảo thủ, một trong số ít người giữ chức Thủ tướng mà không xuất thân từ tầng lớp đại quý tộc. Nhờ những đóng góp xuất sắc, ông đã được phong tước Huân tước.