ItruyenChu Logo

[Dịch] Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 13. Thời đại mới

Chương 13: Thời đại mới

U... u... u...!

Cuồng phong gào thét, mưa to như trút nước. Trên mặt biển, những ngọn sóng dữ dội nhấp nhô như trùng điệp núi non. Chiếc thuyền ba cột buồm chao đảo giữa những con sóng dữ, chẳng khác nào món đồ chơi bị gã khổng lồ ném đi rồi lại bắt lấy, vòng lặp ấy cứ thế tiếp diễn không ngừng.

Sắc đỏ thẫm trong mắt Arges Wilson dần tan biến. Hắn nhận ra mình vẫn đang đứng trên boong tàu, mọi thứ xung quanh dường như không có gì thay đổi so với lúc trước.

Ngay sau đó, hắn thấy chiếc bình thủy tinh có hình thù cổ quái trong lòng bàn tay vang lên tiếng "răng rắc" rồi vỡ vụn. Sương tuyết bên trong hóa thành nước, hòa lẫn vào những giọt mưa tầm tã. Chỉ trong vòng hai ba giây ngắn ngủi, kỳ vật cổ đại này đã hoàn toàn biến mất, không để lại chút dấu vết nào.

Một bông tuyết hình lục giác óng ánh hiện lên trong lòng bàn tay Arges, sau đó mờ dần rồi lặn sâu vào trong da thịt hắn.

Arges đứng lặng người khoảng năm phút, vẻ mặt trầm tĩnh như đang suy ngẫm điều gì, rồi khẽ gật đầu. Hắn xoay người đi về phía lối vào khoang thuyền. Vừa định bước vào, hắn liền bắt gặp một nam tử khác cũng mặc trường bào thêu hoa văn tia sét đang đi ra.

Người nam tử có mái tóc vàng mềm mại kia dừng bước, nhìn về phía Arges, đưa tay phải đặt lên ngực trái rồi nói:

— Phong bạo ở cùng với ngươi.

— Phong bạo ở cùng với ngươi.

Arges đáp lại, khuôn mặt thô kệch sâu hoắm không lộ chút cảm xúc dư thừa, hắn cũng nắm chặt tay phải đánh nhẹ vào ngực trái.

Sau khi hành lễ, Arges tiến vào trong khoang, men theo lối đi nhỏ hướng về phía phòng thuyền trưởng ở tận cuối hành lang. Trên đường đi, hắn không bắt gặp bất kỳ thủy thủ hay thuyền viên nào. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, phảng phất như bên trong một nấm mồ.

Cánh cửa phòng thuyền trưởng mở ra, trước mắt hắn là tấm thảm màu nâu đậm chắc chắn. Hai bên phòng lần lượt là giá sách và tủ rượu. Những cuốn sách bìa vàng ố cùng những chai rượu nho màu đỏ sậm lấp lánh thứ ánh sáng dị thường dưới ánh nến lung linh.

Trên bàn làm việc đặt một bình mực, một chiếc bút lông chim, một đài kính viễn vọng bằng kim loại đen và một chiếc kính lục phân bằng đồng thau. Phía sau bàn, một nam tử trung niên mặc trang phục thuyền trưởng, đội chiếc mũ có hình đầu lâu, sắc mặt tái nhợt đang nhìn Arges từng bước tiến lại gần. Y nghiến răng, giận dữ nói:

— Ta sẽ không khuất phục!

— Ta tin rằng ngươi làm được. — Arges bình tĩnh đáp lại, giọng điệu thản nhiên như thể đang bàn về chuyện thời tiết.

— Ngươi... — Nam tử trung niên sững sờ, dường như y không lường trước được câu trả lời này.

Ngay lúc đó, Arges hơi khom người, đột nhiên lao vọt về phía trước. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã thu hẹp khoảng cách, áp sát cạnh bàn làm việc.

Bốp!

Bả vai Arges siết chặt, tay phải nhanh như chớp vươn ra bóp chặt yết hầu của nam tử trung niên. Không để đối phương kịp phản ứng, mu bàn tay hắn bỗng hiện lên những phiến vảy cá hư ảo, năm ngón tay điên cuồng phát lực.

Răng rắc!

Trong tiếng xương gãy lanh lảnh, đôi mắt của nam tử trung niên tràn đầy vẻ kinh hoàng, cả cơ thể y bị nhấc bổng lên không trung. Hai chân y co giật dữ dội nhưng nhanh chóng lịm dần. Tầm nhìn mờ mịt, đồng tử bắt đầu dãn ra, và ở vùng đũng quần, nước bắt đầu thấm ra ướt đẫm bốc lên mùi hôi thối.

Arges giơ cao gã nam tử, hạ thấp trọng tâm, hai chân bước rộng rồi áp sát vào vách tường bên cạnh.

Ầm!

Hắn dùng nam tử trung niên làm tấm chắn, hung hãn đập mạnh về phía trước. Cánh tay to lớn của hắn lúc này tựa như một con quái vật. Vách gỗ vỡ tan tành dưới lực tác động cực đại, gió bão và hơi nước biển mặn chát lập tức ùa vào phòng.

Arges xoay người, ném mạnh gã thuyền trưởng ra khỏi khoang tàu, quăng thẳng vào những con sóng dữ dội đang cuồn cuộn ngoài kia. Giữa trời đêm tăm tối và mưa gió bão bùng, sức mạnh vĩ đại của tự nhiên đã nhanh chóng nuốt chửng tất cả.

Arges lấy ra một chiếc khăn tay trắng, tỉ mỉ lau sạch tay phải rồi ném nốt chiếc khăn xuống đại dương. Hắn lùi lại vài bước, kiên nhẫn chờ đợi đồng bạn tiến vào.

— Thế nào rồi? — Chưa đầy mười giây sau, người nam tử tóc vàng khi nãy đã vội vàng xông vào.

— Thuyền trưởng chạy thoát rồi. — Arges thở hổn hển, vẻ mặt lộ rõ sự ảo não. — Hắn vậy mà vẫn còn giữ lại được một chút phi phàm chi lực!

— Đáng chết! — Người tóc vàng thấp giọng mắng một câu. Hắn tiến đến chỗ thủng trên vách tàu, nheo mắt nhìn ra xa, nhưng ngoài mưa gió và sóng biển, hắn chẳng thấy gì khác.

— Thôi bỏ đi, hắn cũng chỉ là mục tiêu phụ. — Người tóc vàng phất tay. — Tìm thấy chiếc "tàu ma" từ thời đại Tudor này đã là đại công rồi.

Dù là "Quyến giả của Đại hải", trong thời tiết cực đoan thế này, hắn cũng không dám tùy tiện lặn xuống nước.

— Hơn nữa, nếu bão tố cứ tiếp tục thế này, hắn cũng chẳng chống chọi được bao lâu đâu. — Arges gật đầu đồng tình. Hắn nhận ra chỗ thủng trên vách gỗ đang bắt đầu ngọ nguậy và tự phục hồi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

Hắn liếc nhìn chỗ đó một cái, rồi vô thức quay đầu về phía bánh lái và cánh buồm. Dù bị ngăn cách bởi nhiều lớp ván gỗ, hắn vẫn cảm nhận rõ tình hình ở đó. Không có lái chính, không có phó nhì, không có thuyền viên hay thủy thủ, thậm chí không có lấy một bóng người sống! Nơi đó trống trơn, nhưng bánh lái và cánh buồm lại đang tự hành điều chỉnh một cách quỷ dị.

Hình ảnh vị "Ngu Giả" bao phủ trong sương mù xám trắng lại hiện lên trong tâm trí, Arges bất chợt thở dài. Hắn nhìn ra ngoài khơi xa, nơi cuồng phong đang gào thét, rồi lẩm bẩm với giọng điệu vừa kỳ vọng vừa sợ hãi:

— Một thời đại mới đã bắt đầu...

Tại khu Hoàng Hậu, thủ đô Backlund của vương quốc Ruen.

Audrey Hall đang tự nhéo má mình, nàng vẫn chưa thể tin vào những gì vừa trải qua. Trên bàn trang điểm trước mặt nàng, chiếc gương đồng cổ kính đã vỡ tan thành từng mảnh.

Ánh mắt nàng dời xuống mu bàn tay, nơi có một luồng sáng đỏ thẫm đang lưu chuyển, tựa như một hình xăm tinh tú. Luồng sáng ấy nhạt dần rồi ẩn hiện dưới lớp da, cuối cùng biến mất hoàn toàn. Đến lúc này, Audrey mới dám chắc chắn mình không phải đang nằm mơ.

Đôi mắt nàng long lanh, khóe miệng khẽ cong lên. Nàng không kìm được mà đứng dậy, xoay người nâng váy, làm một động tác chào vào hư không. Bước chân Audrey nhẹ nhàng, nàng bắt đầu xoay người nhảy điệu "Vũ điệu Tinh linh cổ" đang thịnh hành trong cung đình. Thân hình uyển chuyển, gương mặt nàng rạng rỡ nụ cười xán lạn.

Cộc cộc cộc! Tiếng gõ cửa phòng ngủ đột ngột vang lên.

— Ai đó? — Audrey lập tức dừng lại, lấy lại tư thế trang nhã vốn có.

— Tiểu thư, tôi có thể vào không? Đã đến lúc ngài cần chuẩn bị rồi. — Tiếng Annie, hầu gái thân cận của nàng, vọng vào từ bên ngoài.

Audrey liếc nhìn vào mảnh gương trên bàn, nhanh chóng thu lại nụ cười, chỉ để lại một nét thản nhiên nhạt trên môi. Nàng kiểm tra lại hình tượng một lần nữa, sau khi xác nhận không có vấn đề gì mới ôn nhu lên tiếng: