Chương 15: Thời đại mới (3)
Tất nhiên, Audrey còn biết nhiều hơn thế. Anh trai của Argusid chính là Pallas Negan – công tước Negan đời này, một người ủng hộ trụ cột của đảng Bảo thủ.
Argusid khoảng năm mươi tuổi, dáng người cao gầy, tóc thưa nhưng ánh mắt vô cùng sắc bén. Sau khi đảo mắt nhìn một lượt, ông dõng dạc nói:
— Thưa các quý bà, quý ông, như mọi người đã thấy, đây là một chiến hạm bọc thép đủ sức đảo lộn thời đại. Nó dài 101 mét, rộng 21 mét, mạn tàu cao, lớp giáp chính dày 457mm, trọng tải 10.060 tấn. Phía trước và phía sau tổng cộng có bốn khẩu pháo chính 305mm, ngoài ra còn có 6 khẩu pháo tốc độ cao, 12 khẩu pháo 6-pound, 18 khẩu súng máy sáu nòng và 4 ống phóng ngư lôi. Tốc độ có thể đạt tới 16 hải lý trên giờ!
— Nó chính là bá chủ thực sự, nó sẽ chinh phục đại dương!
Đám đông quý tộc và nghị viên bắt đầu xôn xao. Chỉ riêng những thông số mà Thủ tướng mô tả đã đủ để họ hình dung ra sự khủng khiếp của chiến hạm này, huống chi vật thật đang sừng sững ngay trước mắt!
Argusid mỉm cười, diễn thuyết thêm vài câu rồi quay sang hành lễ với Quốc vương George Tam Thế:
— Bệ hạ, xin người hãy đặt tên cho nó.
— Bắt đầu từ cảng Pritz, vậy hãy gọi nó là tàu Pritz. — George Tam Thế tỏ ra vô cùng hài lòng.
— Tàu Pritz!
— Tàu Pritz!
Từ Bộ trưởng Hải quân đến Tổng tư lệnh Hải quân Hoàng gia, cái tên ấy lần lượt được truyền đi, cuối cùng vang dội trên boong tàu qua tiếng reo hò của các sĩ quan và binh sĩ:
— Tàu Pritz!
Trong không khí hân hoan, pháo mừng đồng loạt nổ vang. George Tam Thế ra lệnh cho tàu xuất phát thử súng.
U... u... u...!
Tiếng còi hơi vang dội, những cột khói đen kịt phun ra từ ống khói, tiếng máy móc vận hành vang lên rền rĩ. "Quái vật" khổng lồ bắt đầu chuyển động. Khi nó rời cảng và dùng hai khẩu pháo chính ở mũi tàu oanh kích vào một hòn đảo không người phía trước, tất cả mọi người đều chấn động kinh hoàng.
Ầm! Ầm! Ầm!
Mặt đất dường như rung chuyển, bụi mù bốc cao lên tận không trung, những cơn sóng xung kích quét ra xung quanh, tạo nên những đợt sóng lớn. Thủ tướng Argusid hài lòng quay lại nói với đám đông:
— Kể từ giờ phút này, bảy kẻ tự xưng là Tướng quân hải tặc và bốn kẻ ngông cuồng xưng Vương ngoài kia, chỉ có thể run rẩy chờ đợi ngày tàn của mình!
— Thời đại của chúng đã kết thúc. Dù chúng có ít nhiều phi phàm chi lực, hay sở hữu những con tàu ma ám và bị nguyền rủa, thì kẻ nắm giữ đại dương từ nay về sau chỉ có thể là chiến hạm bọc thép!
Lúc này, thư ký trưởng của Argusid cố tình hỏi:
— Vậy chúng không thể tự chế tạo chiến hạm bọc thép sao?
Một số quý tộc và nghị viên thầm gật đầu, cho rằng điều này hoàn toàn có khả năng. Argusid nở một nụ cười, chậm rãi lắc đầu:
— Không thể nào, vĩnh viễn không thể! Để chế tạo một chiến hạm như thế này, cần có sự liên kết của ba tập đoàn than thép lớn, cần hơn hai mươi xưởng luyện thép quy mô, cần Viện nghiên cứu pháo binh Backlund, Viện nghiên cứu tàu thuyền Pritz với sáu mươi nhà khoa học và hàng trăm kỹ sư cao cấp. Nó cần hai xưởng đóng tàu Hoàng gia cùng gần trăm nhà máy linh kiện phụ trợ, cần một Bộ Hải quân, một Ủy ban đóng tàu, một Nội các, một vị Quốc vương có tầm nhìn kiên định, và một quốc gia vĩ đại sản xuất được 12 triệu tấn sắt thép mỗi năm!
— Lũ hải tặc vĩnh viễn không làm được điều đó.
Nói đến đây, ông dừng lại một chút rồi giơ cao hai tay, hô vang đầy nhiệt huyết:
— Thưa các quý bà và quý ông, thời đại của tàu to pháo lớn đã đến!