ItruyenChu Logo

[Dịch] Quỷ Bí Chi Chủ - Phần 2: Túc Mệnh Chi Hoàn

Chương 24. Phu nhân Pualis (2)

Chương 24: Phu nhân Pualis (2)

— Cái gì? Phu nhân Pualis là người tình của bản đường cha xứ sao?

Cả Ava và Reimund đều chấn kinh.

— Ta tận mắt chứng kiến mà. — Lumian cười hì hì. — Các ngươi cứ giả vờ như không biết, tuyệt đối đừng nói cho ai, nếu không ta e là có ngày các ngươi sẽ biến mất không dấu vết đấy.

Hai người vội vàng gật đầu, sắc mặt trở nên vô cùng trịnh trọng. Họ vốn đã sợ lão cha xứ kia, nay chuyện lại còn dây dưa đến cả phù thủy.

— Nếu thực sự xác định được bà ta là phù thủy, chúng ta sẽ tìm cơ hội đến Dariège, báo cho vị Giám mục vào dịp Đại Lễ tế. — Lumian trấn an hai người.

— Ừm. — Reimund gật đầu lia lịa. Chuyện này nhất định phải xác thực rõ ràng mới dám báo cáo, nếu không mà điều tra ra phu nhân vô tội thì họ coi như xong đời.

Trao đổi xong, Lumian không muốn lãng phí thời gian, đứng dậy nói với hai bạn:

— Ta về học đây, không thì Aurore sẽ vác gậy gỗ đuổi theo ta mất. Hai người ở lại chăn ngỗng cho tốt nhé.

— Được. — Nghĩ đến việc sắp tới chỉ còn lại mình và Ava, Reimund bỗng trở nên phấn chấn, còn Ava thì có chút không vui.

Khi đến gần thôn Cordu, Lumian bắt đầu ẩn núp hành tung, cẩn thận quan sát xung quanh xem có ai không. Hắn lo lắng đám người của lão cha xứ vẫn chưa chịu bỏ qua cho mình và đang chờ cơ hội ra tay. Theo hắn thấy, Guillaume Bénet là kẻ cực kỳ kiên trì và thù dai.

Lẩn khuất giữa những lối đi, Lumian hướng về phía quán rượu cũ. Chợt hắn nghe thấy những tiếng leng keng thanh thúy.

Lumian ngoảnh đầu lại, thấy ở lối rẽ bên trái, bộ ba người ngoại tỉnh Ryan, Leah và Valentine đang đi về phía nhóm người Naroka. Tiếng động phát ra từ bốn chiếc chuông bạc nhỏ gắn trên mạng che mặt và đôi giày của Leah.

"Hai ngày nay họ cứ đi quanh thôn bắt chuyện hết người này đến người kia, không biết định làm gì..." Lumian vừa nghi hoặc vừa cảnh giác.

Nghĩ đến quảng trường vắng lặng hôm nọ, rồi cả gã chăn cừu Pierre Berry cố tình từ phương xa về dự Mùa Chay, hắn linh cảm có điều gì đó chẳng lành sắp xảy ra. Thôn này dường như đang ẩn chứa điều gì đó kỳ quái. Lumian quyết định lát nữa sẽ đem chuyện này kể cho Aurore, để người chị thông thái, uyên bác của mình đưa ra nhận định.

Chẳng mấy chốc, hắn đã vào được quán rượu cũ. Người phụ nữ cho hắn lá bài Tarot vẫn ngồi ở góc cũ, đang dùng bữa.

Lumian tiến lại gần, liếc nhìn đĩa thức ăn:

— Mỡ lợn rán trứng sao? Có ngấy quá không?

Ở vùng Dariège, đây là món thượng hạng dùng để đãi khách quý, nhưng Lumian nghĩ với một phụ nữ đến từ thành phố lớn, món này có vẻ hơi quá nhiều dầu mỡ.

Người phụ nữ ung dung cắn một miếng trứng vàng ruộm, nhắm mắt thưởng thức:

— Rất tuyệt, mang đậm hương vị địa phương, thơm lắm.

— Sớm thế này đã dùng bữa trưa rồi sao? — Lumian ngồi xuống đối diện.

Đôi mắt xanh nhạt của nàng thoáng hiện vẻ mệt mỏi, mỉm cười đáp:

— Đây là bữa sáng.

"Giờ này mà còn là bữa sáng sao..." Lumian nghĩ thầm nhưng không dám nói ra. Hắn nhìn quanh quán rượu vắng khách, hạ thấp giọng:

— Trong giấc mơ, ta thấy một khu phế tích và gặp phải một con quái vật.

— Ồ. — Người phụ nữ không chút ngạc nhiên, ánh mắt thậm chí còn mang theo vài phần ẩn ý mà Lumian không hiểu nổi.

Lumian trấn tĩnh lại, thuật lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, rồi hỏi:

— Loại quái vật đó nên đối phó thế nào?

Nàng mỉm cười, hỏi ngược lại:

— Nó là vật chết hay vật sống?

— Chắc chắn là sống rồi, ta không giết nổi nó... — Lumian khựng lại, suy nghĩ kỹ rồi chậm rãi nói. — Ta có thể cảm nhận được hơi thở của nó, chắc chắn nó vẫn còn sống.

— Nếu đã sống thì ngươi cứ thử thêm vài cách xem. Lần này chặt đầu, lần sau rưới dầu đốt, lần sau nữa thì chôn sống, biết đâu nó sẽ chết? — Nàng vừa nhâm nhi bữa sáng vừa thản nhiên gợi ý. — Chừng nào thử hết các cách mà vẫn không được thì hãy đến tìm ta. Ta không phải bảo mẫu của ngươi, chuyện nhỏ nhặt gì cũng giúp thì ngươi sao trưởng thành được? Phải tự mình động não trước đã.

"Thật là... thân thiện quá mức." Lumian không hề thấy thất vọng. Ý của nàng là nếu thực sự gặp nguy hiểm lớn thì nàng mới ra tay, còn loại quái vật hiện tại thực sự không đáng để nàng bận tâm.

"Với cô là chuyện nhỏ, nhưng với tôi là rắc rối lớn đấy." Lumian hơi đau đầu.

Hắn quyết định sẽ làm theo lời nàng, lần tới sẽ thử chặt đầu, hỏa thiêu hoặc chôn sống xem có tác dụng gì không.