ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Phù Thủy: Bắt Đầu Từ Tổng Hợp Đá Quý

Chương 1. Học viện Aurelian và Đại lục Corfu

Chương 1: Học viện Aurelian và Đại lục Corfu

Học viện Aurelian.

Nơi đây có những con đường lát gạch đỏ, những dãy hành lang dài hun hút, những đài phun nước tao nhã cùng các tác phẩm điêu khắc bằng đá cẩm thạch trắng cao quý. Bao quanh đó là bốn tòa nhà ba tầng được sơn màu trắng sữa.

Đây chính là học viện danh tiếng nhất trong Thất Quốc trên Đại lục Corfu. Vô số quý tộc, từ các Bá tước giàu có, Công tước quyền quý, cho đến những vị Quốc vương chí cao vô thượng, đều gửi thứ tử của mình vào ngôi trường này. Có thể nói, việc được đặt chân vào đây vốn dĩ đã là minh chứng cho thân phận quý tộc cấp cao.

Còn với con em của giới quý tộc vừa và nhỏ, nếu muốn vào học thì phải trải qua những yêu cầu vô cùng khắt khe. Dù là kỵ thuật, kiếm thuật, ngôn ngữ học, lịch sử hay triết học, tất cả đều phải đạt được thành tích xuất sắc. Học viên trong ngôi trường này, nếu không phải hạng đại phú đại quý thì cũng là những kẻ cực kỳ ưu tú.

Hôm nay chính là ngày khảo hạch nhập học cho khóa học viên mới tại học viện Aurelian.

Không ít người đã mang theo sự tiếc nuối và thất vọng tràn trề rời khỏi học viện. Kẻ thì không qua nổi bài kiểm tra, người lại bị từ chối thẳng thừng vì gia thế không đủ tư cách. Trong khi đó, những học viên cũ đang đứng trên hành lang, dùng ánh mắt ba phần khinh miệt, bảy phần xem kịch mà nhìn ngắm vẻ mặt chán nản của đám bại trận kia.

Một gã học viên cũ quay sang nói với đám bạn xung quanh:

"Lũ quý tộc hạ đẳng và hạng chân lấm tay bùn này mà cũng đòi vào học viện sao? Thật là điên rồ. Chỉ riêng học phí mỗi năm cả nghìn tiền vàng, chúng trả nổi chắc?"

"Cứ tưởng học viện Aurelian là cái bãi rác, thứ gì cũng thu nhận hay sao."

Hắn cố tình nói lớn trước mặt những kẻ thất bại. Đám người không qua được khảo hạch nghe vậy thì ai nấy đều lộ vẻ tự ti và sợ hãi. Họ đều biết rõ danh tiếng của học viện này nên chẳng một ai dám lên tiếng phản bác.

Đứng giữa đám học viên năm ba, Locke Augustin không khỏi nhíu mày.

Cohen Julian thấy Locke cau mày thì bèn quay người lại, khó chịu nhìn sang:

"Hóa ra trong chúng ta vẫn còn lẫn vài con chuột chết nhỉ. Locke Augustin, ngươi vẫn còn ở lại học viện sao? Ta nghe nói đế quốc Frank của chúng ta đã đánh chiếm được vương đô Anjou của các ngươi rồi, lãnh địa của gia tộc Augustin cũng đã rơi vào tay địch."

"Ngươi còn tiền trả học phí năm nay không đấy?"

Cohen Julian cùng hai gã tùy tùng béo mạp lộ ra vẻ mặt vui sướng khi thấy người khác gặp họa.

"Quốc vương của các ngươi tử trận rồi, đất nước cũng chẳng còn nữa."

Locke không ngờ tên ngốc này đột nhiên lại chĩa mũi dùi về phía mình, y khẽ nhướng mày.

Cohen Julian cùng đám tay sai đều là quý tộc của đế quốc Frank, gia tộc Julian vốn là một gia tộc Bá tước tại đó. Còn y... hay đúng hơn là nguyên chủ của thân xác này, vốn là con trai út của một Bá tước thuộc vương quốc Anjou. Vì vậy, Julian bình thường vốn đã không ưa gì nguyên chủ, cả hai thường xuyên đối đầu gay gắt. Lúc này, hắn nghe tin gia tộc Augustin gặp nạn, lẽ đương nhiên sẽ buông lời trào phúng.

Nếu là trước kia, hẳn Locke sẽ tranh cãi một trận với hắn, rồi vì quốc gia đang lâm nguy mà rơi vào thế hạ phong, để mặc cho Julian sỉ nhục. Nhưng hiện tại, Locke đã là một người xuyên không. Y chẳng có chút tình cảm nào với vương quốc Anjou hay lãnh địa Augustin kia, nên tự nhiên chẳng thấy giận dữ chút nào.

Thế là, Locke nhún vai, nhìn về phía Julian và đám tùy tùng:

"Vậy thì sao? Điều đó chứng minh được cái gì?"

Julian cùng đám tay sai không thấy được cảnh Locke nổi trận lôi đình hay thất thố như dự đoán, nhất thời đều ngẩn người ra. Chúng cảm thấy như vừa đấm vào bông, vô cùng hụt hẫng. Điều này khiến tâm trạng Julian u ám mất một lúc, nhưng rất nhanh hắn đã mang theo ác ý nhìn Locke, chỉ tay về phía đám quý tộc nhỏ và thường dân đang tham gia khảo hạch đằng kia:

"Ngươi cũng sắp giống bọn chúng rồi đấy. Học phí cơ bản của học viện Aurelian đã lên tới nghìn tiền vàng, chỉ cần đăng ký thêm một môn học thôi cũng mất hàng trăm đồng. Nếu ngươi không học đủ môn hoặc không thanh toán sòng phẳng, ngươi sẽ bị đuổi học."

"Locke, ta rất mong chờ ngày con chó mất nhà như ngươi bị tống cổ khỏi đây. Đến lúc đó, hy vọng ngươi đừng có quỳ gối liếm gót cầu xin ta thu nhận. Ta sẽ đặc biệt dành cho ngươi một chân hộ vệ đấy."

"Ha ha ha..."

Julian dẫn theo đám tay sai rời đi.

Locke nhìn theo với vẻ mặt khó hiểu. Y chẳng hề dao động cảm xúc, chỉ cảm thấy ba tên người Frank kia đầu óc có vấn đề. Cái kiểu gây hấn vô lý này chẳng mang lại lợi lộc gì, chỉ có thể nói học viên ở đây đa phần đều mắc bệnh tâm thần.

Đúng vậy, Locke đã xuyên không đến thế giới này được hai tuần, y đã nhìn thấu bản chất của học viện Aurelian.

Nói cho oai thì đây là nơi tập hợp thứ tử của giới quý tộc cao cấp và những thiếu niên ưu tú từ bảy quốc gia trên đại lục, nhưng thực chất nó chỉ là một nơi để đám con ông cháu cha đến mạ vàng. Đám quý tộc hàng năm bỏ ra số tiền học phí cắt cổ để ném những đứa con không có triển vọng, không có quyền thừa kế vào đây, cốt chỉ để làm đẹp lý lịch và có chỗ quản thúc chúng, tránh để chúng ở nhà gây chuyện thị phi.

Cũng chính vì thế, chương trình học của học viện này vô cùng kỳ quặc. Một mặt là những khóa học ngôn ngữ đắt đỏ tới một trăm tiền vàng một học kỳ, mặt khác lại là những yêu cầu học tập cực kỳ lỏng lẻo. Việc chiêu mộ những nhân tài ưu tú trong đám quý tộc nhỏ và thường dân chẳng qua cũng chỉ để tô vẽ thêm cho danh tiếng của học viện mà thôi.

Kỳ thực, phần lớn học viên trong trường đều là những kẻ có tư chất tầm thường, nên cũng chẳng có giáo sư nào thực sự tâm huyết giảng dạy. Thế nhưng, trái ngược với chất lượng giáo dục làng nhành, học phí và các loại phí môn học ở đây lại đắt đến mức phi lý!

Bản thân Locke, hay nói đúng hơn là nguyên chủ, vốn cũng chỉ là một trong số những kẻ tầm thường đó.

Locke hít sâu một hơi, y đúng là đen đủi. Cứ ngỡ xuyên không thành con trai Bá tước thì từ nay về sau sẽ cơm no áo ấm, hưởng thụ cuộc đời, ai dè đất nước lại diệt vong, gia đình thì phá sản.

"Gia tộc vẫn chưa có người tới liên lạc với ta." Locke trầm ngâm: "Nhưng có vẻ học phí kỳ này chẳng còn ai nộp thay nữa rồi. Không có tiền, chắc chắn ta sẽ bị đuổi cổ. Rời khỏi học viện, bên ngoài sẽ rất nguy hiểm."

"Người Frank đang lùng sục người Anjou khắp nơi. Ở trong học viện thì an toàn, nhưng chỉ cần bước ra ngoài, e là tai họa sẽ ập đến ngay lập tức. Số học phí khổng lồ thế này, cũng không thể trông chờ vào việc làm thêm mà có được."

Locke khổ sở vò đầu, đồng thời nhìn vào bảng tổng hợp ảo đang lơ lửng trước mắt mà chỉ mình y thấy được.

Cái "Hộp tổng hợp Horadric" này chính là bàn tay vàng mà y mang theo khi xuyên không. Kiếp trước, khi đang chơi trò "Chư Thần Và Ma Pháp", vì thắng quá nhiều nên y bị sét đánh, kết quả là xuyên qua đây cùng với món siêu thần khí trong trò chơi đó.

Chiếc hộp này có thể dựa trên cấp độ nhân vật để tổng hợp các loại nguyên liệu, thăng cấp nguyên liệu cấp thấp thành cao cấp. Trong game, nó vốn là thần khí của các ngành luyện kim, thảo dược và ma dược, không ngờ y lại mang được nó tới đây.

Lúc này, chiếc hộp ảo đang tỏa ra những luồng sáng lộng lẫy. Bên cạnh có một chiếc đồng hồ cát ảo, dựa vào tốc độ cát rơi, chỉ còn một tiếng nữa là ba mảnh vỡ đá Sapphire mà y bỏ vào hộp sẽ được tổng hợp thành công!

Locke nhìn chiếc hộp, thầm nghĩ: "Giờ phải xem ba mảnh đá Sapphire này tổng hợp ra thứ gì mới biết được bước tiếp theo nên đi thế nào. Hơn nữa, theo ký ức của nguyên chủ, học viện này còn một điểm vô cùng kỳ quái."

Vì học viện Aurelian về bản chất là nơi mạ vàng cho đám công tử, nên tiêu chuẩn tốt nghiệp và kết thúc môn học rất đơn giản, giáo sư cũng chẳng mấy khi quản thúc. Họ để mặc học viên muốn làm gì thì làm, nhưng có một thứ tiêu chuẩn lại cao đến mức đáng sợ, không một giáo sư nào dám làm ngơ, đó chính là: Suất tốt nghiệp ưu tú!

Suất tốt nghiệp ưu tú này dường như liên quan đến một lợi ích vô cùng quan trọng. Ngay cả những con em đại quý tộc trong học viện, dù dùng bao nhiêu tiền hay dùng quyền lực ép buộc cũng không thể có được. Mỗi năm, số lượng suất tốt nghiệp ưu tú mà học viện đưa ra chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nghe nói phải được đích thân các giáo sư đặc định và Viện trưởng thẩm tra, công nhận mới có thể đạt được. Nhưng cũng chẳng ai nói rõ được điều kiện và tiêu chuẩn cụ thể là gì.

Thế nhưng Locke, với góc nhìn của một người xuyên không, lại nhận ra rằng học viện Aurelian có lẽ không đơn thuần là nơi mạ vàng cho đám con ông cháu cha. Bản thân học viện này tồn tại, có lẽ chính là vì những suất tốt nghiệp ưu tú kia.

Y cố gắng lục lọi ký ức, phát hiện ra hàng năm những học viên tốt nghiệp ưu tú của Aurelian đều không hề có bất kỳ thông tin nào lọt ra ngoài. Chẳng một ai biết rõ rốt cuộc là ai đã giành được danh hiệu đó.