Chương 21: Quỷ thị (2)
"Ta đã bảo rồi, cái nghề này nước sâu lắm, hạng người như ngươi không trụ vững được đâu." Gã lạnh lùng cười thầm. "Lời thật thì khó lọt tai, coi như ngươi là kẻ đoản mệnh vậy."
Gã bắt đầu tính toán cách ăn nói để qua mặt chủ nhân Diệu Họa phường sau khi Trần Mộc biến mất. Đang mải mê suy nghĩ, bỗng một luồng gió lạnh thốc vào trong xe. Nghiêm họa sĩ giật mình mở mắt, phát hiện xe ngựa đã dừng lại từ lúc nào.
Gã định cất tiếng hỏi phu xe thì chợt nhận ra ở phía đối diện có một người đang ngồi. Tim gã như thắt lại, toàn thân run bắn. Ánh trăng xuyên qua bức màn che bị gió thổi tung, chiếu sáng nửa khuôn mặt của kẻ lạ mặt kia.
"Ngươi... ngươi là...!"
Phập!
Một tia bạc lóe lên. Trái tim Nghiêm họa sĩ nhói đau, toàn thân cứng đờ trong chốc lát rồi bắt đầu co giật kịch liệt. Chẳng bao lâu sau, hơi thở của gã tắt lịm.
Dưới ánh trăng mờ ảo, khuôn mặt lạnh lùng của kẻ sát nhân lộ ra. Nếu nhìn kỹ, kẻ này có tới bảy tám phần tương tự với hung thủ trong vụ diệt môn Vương gia dạo trước. Hắn lạnh nhạt nhìn thi thể Nghiêm họa sĩ, rồi khi một cơn gió lạnh khác thổi qua, bóng người ấy đã biến mất không để lại dấu vết.
...
Cổng huyện nha Thanh Sơn.
Trần Mộc vừa bước ra khỏi cửa thì chạm mặt Lục bổ đầu.
"Trần công tử, mấy hôm không gặp." Lục bổ đầu cười chào hỏi.
"Lục bổ đầu, thân thể ngài đã khá hơn chưa?" Trần Mộc cũng mỉm cười đáp lễ. Lần trước khi bắt giữ hung thủ vụ Vương gia, Lục bổ đầu bị thương nên phải nghỉ ngơi một thời gian.
"Không sao, chút vết thương nhỏ thôi." Lục bổ đầu khoát tay vẻ không quan tâm, rồi hỏi: "Trần công tử, việc tập luyện Luyện Hình thuật thế nào rồi?"
"Thôi đi, tôi thấy mình không phải hạng người có thiên phú đó." Trần Mộc lộ vẻ mặt đầy bất mãn và nản lòng.
Nụ cười trên mặt Lục bổ đầu bỗng khựng lại. Y vốn đang mong chờ kiếm thêm chút tiền từ Trần Mộc, sao hắn lại muốn bỏ cuộc giữa chừng thế này?
"Nếu có chỗ nào không hiểu, công tử cứ đến hỏi ta." Lục bổ đầu chân thành đề nghị.
"Thật sao?" Trần Mộc tỏ vẻ mừng rỡ.
"Đương nhiên!" Lục bổ đầu tươi cười hớn hở. Y nghĩ chỉ cần cho hắn thấy chút hy vọng, sớm muộn gì cũng dụ được hắn nộp thêm tiền cho Thịnh Hoành. Gần đây chữa trị vết thương tốn kém quá nhiều, y đang rất cần tiền.
"Thôi, có lẽ vẫn nên bỏ đi. Luyện võ mệt quá..." Nói xong, Trần Mộc tỏ vẻ hổ thẹn, sải bước rời đi thật nhanh.
Lục bổ đầu đứng ngây người tại chỗ, bao nhiêu lời định nói đều nghẹn lại trong cổ họng. Mệt quá? Cái lý do này thì khuyên bảo kiểu gì bây giờ? Luyện võ mà không mệt thì còn gọi gì là luyện võ!
Y nhìn theo bóng lưng Trần Mộc, cảm giác như đang nhìn thấy một đống bạc vừa mới mọc chân chạy mất.