Chương 15: Cầu vượt ra khỏi biển mây (2)
Cây cầu đá này lẽ ra phải nối liền với Thiên môn, nhưng không hiểu sao đoạn nối tiếp đã đứt rời. Hắn chỉ cần lùi lại một bước là sẽ rơi thẳng xuống vực sâu biển mây!
"May mà ta không bước hụt."
Hắn thở phào, cẩn thận quan sát xung quanh.
Trên cầu đá có nhiều cột đá nhỏ điêu khắc hình vảy cá. Nhìn kỹ lại, những cột đá này giống như móng vuốt của một loài sinh vật nào đó.
Khi mây mù tan đi, mặt cầu lộ ra những đường vân như mai rùa, hai bên còn có hình đôi cánh.
Cây cầu này nhiều chỗ đã tàn phá, đổ nát như vừa trải qua chiến hỏa. Có những chỗ hằn sâu vết cào khổng lồ, giống như bị quái vật trong sương mù xé rách.
Tô Vân dò xét, thấy cầu đá kéo dài hun hút vào tận sâu trong mây, không thấy điểm dừng. Hắn thầm nghĩ: "Độ dài trên cầu đủ để chạy lấy đà, vấn đề duy nhất là ta chưa từng luyện qua Ngạc Long ngâm."
Ngạc Long ngâm cần phải quan tưởng Ngạc Long làm cơ sở để phát ra lôi âm.
Cầu Thủy Kính từng vẽ hình Ngạc Long, thậm chí đưa bọn họ đi tìm Ngạc Long thật để quan sát và lắng nghe tiếng gầm.
Tô Vân dù không nhìn thấy nhưng tiếng lôi âm của chúng đã để lại ấn tượng cực sâu sắc.
Nhưng vì mù lòa, hắn không thấy được hình vẽ hay tận mắt chứng kiến hình dáng của chúng.
Không thể quan tưởng, đồng nghĩa với việc không thể tu luyện. Đây là khó khăn lớn nhất của hắn, cũng là lý do khiến Cầu Thủy Kính dù yêu mến tài năng của hắn nhưng vẫn luôn chần chừ trong việc dạy bảo.
Phía xa trong màn sương, những đoạn cầu đá khác liên tục hiện ra, uốn lượn như rồng rắn đang vươn mình.
Tô Vân nảy ra ý định thử dùng hình ảnh này để thôi diễn Ngạc Long ngâm, nhưng không lâu sau hắn đã từ bỏ.
Cầu đá chung quy vẫn là cầu đá, không phải sinh vật sống.
Khoảng cách từ cầu tới Thiên môn chỉ có ba bốn trượng, vậy mà hắn lại không cách nào vượt qua.
"Cây cầu này dẫn đến đâu?"
Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, thấy cầu đá nối dài đến những tòa đài cao lơ lửng phía xa.
"Cầu đá phần lớn dẫn tới những đài cao kia. Có lẽ tới đó sẽ tìm được lối thoát."
Vừa nghĩ đến đây, hắn chợt thấy mây mù ở một đoạn cầu phía trước tan đi, lộ ra một bóng người. Người đó đang nhìn về phía hắn, một tay vịn vào cột đá, tay kia vươn ra như muốn chụp lấy thứ gì.
Người đó năm ngón tay xòe rộng, bước chân sải dài, miệng há mở như đang dốc sức chạy, lại giống như đang kêu cứu điều gì đó.