Chương 14: Cầu vượt ra khỏi biển mây
Cầu Thủy Kính tuy đã đi xa, nhưng thanh âm của hắn vẫn rõ ràng truyền vào tai Tô Vân, chấn động như sấm rền.
"Ngươi muốn chữa trị đôi mắt, chờ đến khi Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên bản thượng tu luyện tới tầng thứ bảy, tự khắc có thể hóa giải lạc ấn trong mắt. Nhưng nếu muốn lên như diều gặp gió, muốn trở nên nổi bật, chỉ có cách rời bỏ thôn quê để tiến vào thành thị!"
"Chuyến này đi năm mươi ba dặm chính là Thiên Thị Viên dịch trạm, sau khi chữa tốt đôi mắt, ngươi có thể từ đó vào thành. Ghi nhớ, chữa khỏi mắt mới được đi dịch trạm! Sau khi vào thành, nhớ kỹ tới tìm ta..."
...
Qua rất lâu, Tô Vân mới lững thững quay về.
Hắn cảm nhận được tâm ý chân thành động viên của Cầu Thủy Kính, trong lòng không khỏi xúc động.
Hắn càng thêm khắc khổ tu hành, thế nhưng Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên dù đã thuộc lòng nhưng tiến độ lại vô cùng chậm chạp. Bát diện triều thiên khuyết trong đôi mắt hắn vẫn không ngừng hấp thụ nguyên khí.
Tu vi nguyên khí của hắn thời gian qua chẳng những không tiến bộ, ngược lại còn sụt giảm không ít.
Đáng sợ hơn là lượng cơm ăn của hắn tăng vọt, vừa dùng bữa xong không bao lâu đã thấy đói cồn cào.
Cũng may Hoa Hồ cùng ba con tiểu hồ ly thường xuyên kiếm được ít gà vịt thịt cá và trái cây, giúp hắn có thể ăn no bụng.
Hoa Hồ và đám tiểu hồ ly cũng nhanh đói, nhưng tiến cảnh tu vi lại cực nhanh. Hoa Hồ đã tu luyện đến tầng thứ hai của Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên và bắt đầu thỉnh giáo Tô Vân về bản hạ.
Tô Vân tuy chưa tu thành tầng thứ nhất của bản thượng, nhưng ngộ tính của hắn thực sự rất cao. Hồng Lô Thiện Biến bản hạ dù Cầu Thủy Kính chỉ nói qua đại khái, hắn đã sớm lĩnh hội thấu đáo.
Bản thượng là học, bản hạ là hành.
Khúc dạo đầu của bản hạ chính là Ngạc Long ngâm, dùng để phát động nguyên khí trong lồng ngực, tạo ra tiếng lôi âm của rồng sấu.
Ngạc Long ngâm có tác dụng chấn động khí huyết, da thịt, làm cường tráng thân thể và tăng cường sức mạnh.
Hoa Hồ tu luyện không bao lâu, trong cơ thể đã truyền ra từng đợt tiếng vang Ngạc Long lôi âm, vô cùng kinh người.
"Tư chất của Hoa nhị ca thật tốt." Tô Vân mỉm cười, chân thành vui mừng cho đối phương.
Tuy nhiên, hắn lại không thể tu luyện Ngạc Long ngâm.
Muốn luyện môn này cần phải quan sát Ngạc Long thật sự, xem cách chúng thở hít, cách phát ra tiếng gầm, từ đó mới có thể đạt đến trạng thái quan tưởng.
Tô Vân dù hiểu rõ bí quyết nhưng vì mắt không nhìn thấy, không thể quan sát Ngạc Long nên không cách nào khởi đầu tu luyện.
Một ngày nọ, khi Tô Vân đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt dưới ánh mặt trời, hắn đột nhiên cảm thấy bát diện triều thiên khuyết kia không còn nuốt lấy nguyên khí của mình nữa, trong lòng không khỏi mừng rỡ.
Triều thiên khuyết vừa dừng lại, nguyên khí trong cơ thể hắn lập tức trở nên dồi dào, bùng cháy như một lò lửa nhỏ trong đan điền!
Hắn cảm thấy âm dương chi khí phảng phất hóa thành than lửa; ngũ tạng, lục phủ, gân cốt hóa thành trụ đồng, lư đồng; còn máu huyết dường như biến thành nước đồng nung chảy!
Đây chính là tạo hóa rèn giũa, sức mạnh của tạo hóa đang thay đổi cơ năng cơ thể, làm lớn mạnh nguyên khí!
Hồng Lô Thiện Biến tầng thứ nhất cuối cùng đã luyện thành!
Cảm nhận nguyên khí cuồn cuộn chảy xuôi, Tô Vân thầm nghĩ: "Nếu Thủy Kính tiên sinh ở đây thì tốt rồi, tiếc là ta đến muộn hơn mười ngày..."
Vừa nghĩ đến đó, "trước mắt" hắn đột nhiên phát sinh dị biến!
Chỉ thấy trên bề mặt bát diện triều thiên khuyết, đủ loại đường vân thần thú, dị thú phảng phất sống dậy, từ trong đó bay ra. Trong phút chốc, đầu óc Tô Vân tràn ngập tiếng gầm thét, kêu vang của chúng, đinh tai nhức óc!
Các loại dị thú bay lượn, cùng lúc xông về phía Thiên môn!
Chúng leo lên Thiên môn, hóa thành một phần của cánh cổng. Đột nhiên, một luồng chấn động kịch liệt truyền đến!
Vù ——
Ánh sáng từ trong Thiên môn chảy ra, lấp đầy các lối đi, cuối cùng hóa thành một mặt gương sáng rực ở cửa chính giữa.
Phía sau mặt gương kia chính là thế giới trường sinh mà đại đế Nguyên Sóc quốc cùng vô số cường giả hằng khao khát, hay còn gọi là Tiên giới!
Chỉ là Tô Vân không hề hay biết những điều này.
Mặt gương khẽ rung động, Tô Vân cảm thấy thân thể không tự chủ được mà bay lên. Hắn bị một lực lượng vô hình kéo đi, xuyên qua mặt gương, tiến vào thế giới bên trong!
Trong mắt đám hồ ly Hoa Hồ, Tô Vân vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Nhưng đối với Tô Vân, hắn đã rời khỏi Thiên Môn trấn, đột nhiên bước vào một thế giới khác hoàn toàn.
Trong thế giới này, hắn không còn là người mù nữa. Ngược lại, hắn có thể nhìn thấy nhiều màu sắc hơn người bình thường gấp bội!
Đó là một thế giới hùng vĩ tráng lệ. Hắn đứng giữa làn mây khói, phía xa là những ngọn tiên sơn lơ lửng giữa không trung, đỉnh núi được gọt phẳng thành đài, tỏa ra đủ loại hào quang rực rỡ.
Biển mây bị ánh sáng chiếu rọi cũng trở nên lung linh sắc màu. Trên cao, mặt trời như một khối ngọc quý, không hề chói mắt.
Phía sau lưng hắn là ngũ trùng Thiên môn khổng lồ, với đủ loại thần thú đang chậm rãi di chuyển trên đó.
Cảnh tượng này bao la đến mức tạo cho người ta cảm giác hư ảo, không chân thực.
Tô Vân nghe thấy tiếng chuông vang lên, ngẩng đầu nhìn lại thì thấy một chiếc hoàng chung nhỏ đang trôi nổi trên đỉnh đầu mình.
Tầng thấp nhất của hoàng chung có ba trăm sáu mươi vạch khắc đang xoay tròn không ngừng, các tầng trên cũng chuyển động nhịp nhàng theo từng tích tắc.
"Đây chẳng phải là chiếc hoàng chung ta tưởng tượng ra để tính giờ sao? Tại sao nó lại xuất hiện? Còn đôi mắt của ta... chuyện này là thế nào?"
Tô Vân nhanh chóng trấn tĩnh lại, tham lam chiêm ngưỡng cảnh sắc xung quanh: "Có thể nhìn thấy những màu sắc này, thật tốt quá..."
Đúng lúc này, dưới chân hắn truyền đến rung động nhẹ, mây khói cuộn trào. Tô Vân cảm nhận thân thể đang từ từ bay lên theo làn mây, vội vàng đứng vững.
Hắn rất khẩn trương, nhưng biết rằng sự sợ hãi không có tác dụng gì, chỉ làm tăng thêm rắc rối.
Hắn không rõ thứ gì đang trồi lên từ trong mây, nhưng biết vị trí dưới chân hiện tại là an toàn nên không dám tùy tiện di chuyển.
Dưới chân vẫn chấn động, mây mù vẫn cuồn cuộn, Tô Vân quay đầu nhìn lại tòa Thiên môn kia.
"Ta bị một sức mạnh kéo xuyên qua Thiên môn tới đây, vậy thì Thiên môn chắc chắn có thể đưa ta trở về."
Ánh mắt hắn lóe lên, thầm tính toán: "Thiên môn cách ta ba trượng sáu, nhảy bình thường chắc chắn không tới. Cần phải chạy lấy đà, dùng thân pháp Ngạc Long xuất uyên trong Ngạc Long ngâm. Khi nhảy được nửa đường thì chuyển sang Ngạc Long cuộn mình, xoay tròn để kéo dài khoảng cách, dùng tay thay chân tiếp đất, nhảy vào Thiên môn để rời khỏi đây. Hiện giờ ta đứng giữa biển mây, chưa rõ phía trước có gì, chỉ có thể lấy tĩnh chế động."
Một lát sau, thứ mang hắn bay lên cuối cùng cũng lộ diện.
Đó là một cây cầu đá dài dằng dặc, dần dần hiện ra khỏi làn mây.
Sương mù trên cầu cuộn trào như dòng nước chảy xuống hai bên, rơi vào biển mây phía dưới.
Trán Tô Vân toát một giọt mồ hôi lạnh.
Hắn chợt nhận ra mình đang đứng ngay mép một đoạn cầu gãy!