ItruyenChu Logo

[Dịch] Lâm Uyên Hành

Chương 16. Ông lão trộm tiên đồ

Chương 16: Ông lão trộm tiên đồ

"Tiền bối ——" Tô Vân mừng rỡ trong lòng, bước nhanh về phía người đang đứng trên cầu.

Bóng người trên cầu đá bốn bề mây mù lờ lững, nhưng dường như bị cố định tại chỗ, từ đầu tới cuối vẫn giữ nguyên tư thế chạy nhanh la hét, không hề nhúc nhích.

Tô Vân thầm cảm thấy nghi hoặc, khi hắn tiến lại gần, mây mù cũng theo đó tan đi, để lộ ra nhiều đoạn cầu đá hơn. Đúng như hắn dự đoán, cây cầu này quả nhiên nối liền với một tòa tiên sơn giữa biển mây. Mà bóng người kia có lẽ đã lao xuống từ tòa tiên sơn đó.

Tô Vân bước chậm lại, cẩn thận quan sát bóng người trên cầu. Hắn cất tiếng gọi mấy lần nhưng đối phương không hề đáp lại, cũng chẳng mảy may cử động.

Lúc này, mây mù quanh người kia dần trở nên rõ nét. Đó không phải là mây mù, mà là một bức họa đang mở rộng bao quanh lấy y. Bức họa ấy như được tạo thành từ màn sáng, chỉ có hai trục cuốn lơ lửng sau lưng mới cho thấy đây là một bức tranh. Còn mây mù vây quanh y chính là hình ảnh của biển mây bên ngoài phản chiếu vào trong tranh.

Điều cổ quái hơn là người bị tranh vây quanh kia mang lại cho Tô Vân một cảm giác rất quen thuộc, dường như đã từng gặp ở đâu đó. Càng tiến lại gần, cảm giác ấy càng trở nên mãnh liệt.

Đó là một cụ già, dáng người còng xuống nhưng lại mang đến cảm giác cao lớn, uy mãnh lạ thường.

"Hắn hình như là Khúc bá, người ở nhà đầu tiên trong trấn Thiên Môn..."

Tô Vân càng đi càng gần. Hắn vốn chẳng lạ lẫm gì với người này. Sáu năm trước khi mắt chưa mù, hắn thường xuyên chạy ra ngoài chơi, mỗi lần ra khỏi cổng trấn đều gặp Khúc bá. Đó là một ông lão rất hòa ái, lúc nào cũng cầm đục và búa, đứng trên giá gỗ bên cạnh cổng trấn đục đá lạch cạch. Mỗi lần thấy Tô Vân, lão đều trêu đùa vài câu.

Sau khi biến cố xảy ra, đôi mắt Tô Vân không còn nhìn thấy gì nữa, nhưng mỗi lần đi ngang qua đó, hắn vẫn thường chào hỏi Khúc bá. Khúc bá ở trấn Thiên Môn, lẽ ra không thể xuất hiện ở nơi này. Thế nhưng, dáng dấp người trên cầu thật sự quá giống lão!

Tô Vân nén lòng, từng bước tiến tới, thầm nhủ: "Không thể là Khúc bá được, vì Khúc bá vẫn luôn ở trấn! Sáng nay lão còn chào hỏi ta mà..."

Hắn bất giác rùng mình: "Người trên cầu chắc chắn không phải lão!"

Khi khoảng cách thu hẹp lại, mi mắt Tô Vân giật liên hồi. Hắn đã nhìn rõ khuôn mặt người đó. Ông lão lưng còng trên cầu quả thực chính là Khúc bá trong trí nhớ của hắn!

Kể từ khi mù lòa, Tô Vân luôn cố gắng hồi tưởng từng chi tiết nhỏ về những người quen biết vì sợ mình sẽ quên mất. Và ông lão này hoàn toàn trùng khớp với mọi chi tiết về Khúc bá mà hắn ghi nhớ.

Tô Vân dừng bước, tâm thần chấn động: "Nếu người trên cầu là Khúc bá, vậy thì Khúc bá ở trấn Thiên Môn kia là ai?"

Người hằng ngày vẫn chào hỏi, đối xử hòa nhã với hắn suốt sáu năm qua, rốt cuộc là thứ gì?

Hắn nhìn kỹ lại, phát hiện giữa chân mày Khúc bá có một vết thương hình thoi, sâu đến mức có thể nhìn xuyên ra tận sau gáy. Đó là một vết kiếm đâm. Một thanh kiếm đã xuyên qua đầu lão.

Tô Vân nhắm mắt lại, khi nhìn thấy vết thương đó, đôi mắt hắn đột nhiên đau nhói như có kiếm quang bộc phát bên trong. Trong đầu hắn không tự chủ được mà vang lên âm thanh từng khiến hắn gặp ác mộng bao lần.

Tiếng chuông ngân vang theo nhịp bay lượn. Đó là tiếng kiếm rít xé toạc không trung của một thanh tiên kiếm, vô số tiếng chuông hợp thành một dải âm thanh sắc lạnh. Sáu năm trước, cũng chính vì ngẩng đầu nhìn thanh tiên kiếm ấy mà đôi mắt hắn đã bị mù!

"Thứ đâm xuyên đầu Khúc bá chính là thanh đại kiếm kia! Nhưng vì sao vết thương lại nhỏ như thế?"

Tô Vân nén đau, mở mắt lẩm bẩm: "Khúc bá, sao ông lại chết ở đây? Ông chết bao lâu rồi? Có phải từ sáu năm trước không? Vậy thì kẻ bên cạnh ta suốt sáu năm qua là ai? Chẳng lẽ là tâm ma của ông..."

Trước khi chết, Khúc bá vẫn đang chạy, miệng há hốc như đang la hét điều gì đó. Bàn tay phải của lão xòe rộng, nâng bức họa kia lên, dường như muốn dùng nó để ngăn cản thứ gì đó.

Bức họa như được dệt từ ánh sáng, phản chiếu cảnh vật xung quanh nhưng bên trong lại trống không, giống như một tấm gương trong suốt có thể uốn cong. Tô Vân đưa tay nhẹ nhàng chạm vào, bức tranh lập tức gợn sóng như mặt hồ phẳng lặng bị ném đá.

Hắn vội vàng rụt tay lại. Ngay lập tức, bức họa biến đổi.

Mây khói trên tranh tan biến, thay vào đó là một vùng đầm lầy mênh mông bát ngát kéo dài mấy trăm dặm. Trong tranh đột nhiên sấm chớp đùng đoàng, mưa rào xối xả. Tô Vân ngẩn người nhìn cảnh tượng ấy, nội dung bức họa liên tục thay đổi khiến hắn không sao hiểu nổi.

Bất chợt, đất rung núi chuyển, một con thần ngạc hiện ra giữa muôn vàn tia sét, nó quẫy mình lắc đuôi, há miệng nuốt chửng lôi vân! Không trung đen kịt, chỉ có những tia chớp lóe lên mới soi sáng được vùng đầm lầy trong chốc lát. Con thần ngạc kia chân đạp bùn lầy, đuôi quật tung những cột sóng bùn ngút trời, dường như muốn nuốt chửng cả tinh tú trên cao.

Bụng nó phập phồng, mơ hồ trong tai Tô Vân vang lên những tiếng sấm rền trời đất! Đó là tiếng sấm khi Ngạc Long lột xác hóa giao, là tiếng thở thổ nạp, và cũng là tiếng rồng ngầm gầm thét khi hóa hình.

"Chẳng lẽ bức tranh này có thể phản chiếu tâm tư của ta?" Tô Vân bị chấn động sâu sắc.

Vừa rồi hắn quả thực đang nghĩ đến cách luyện thành Ngạc Long Ngâm để rời khỏi nơi này. Hắn thầm nhẩm công pháp, suy tính cách xây dựng hình ảnh Ngạc Long trong đầu để hoàn thành quan tưởng. Ngay khi hắn chạm vào tranh, nó liền hiện ra cảnh thần ngạc độ kiếp.

Bức họa huyền bí này có thể thay đổi hình ảnh theo suy nghĩ của người tiếp xúc.

"Nếu nó hiện ra theo ý nghĩ của ta, vậy tại sao chiêu thức trong tranh lại thâm ảo hơn nhiều so với những gì Thủy Kính tiên sinh đã dạy?" Tô Vân thắc mắc.

Trong Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí Thiên, phần hạ của Ngạc Long Ngâm yêu cầu quan tưởng Ngạc Long để phát ra lôi âm. Khâu Thủy Kính từng đưa hắn đi tìm Ngạc Long thật, hắn đã nghe tiếng lôi âm đó, nhưng so với tiếng sấm khi Ngạc Long hóa giao trong tranh thì vẫn kém xa về sự rung động.

"Thủy Kính tiên sinh giảng về Ngạc Long Ngâm, trọng điểm nằm ở lôi âm của Ngạc Long. Nhưng bí quyết mà con thần ngạc hóa giao này thể hiện... hình như còn nhiều hơn thế!"

Tô Vân nhận ra bí quyết trong tranh bao gồm bốn loại lôi âm: lôi kiếp lôi âm, thổ nạp lôi âm, thuế biến lôi âm và thủy long ngâm! So với những gì Khâu Thủy Kính dạy, trong tranh này có thêm ba loại nữa.

"Thủy Kính tiên sinh chắc chắn không sai, người cũng không cần thiết phải giấu nghề. Người không nhắc tới, chẳng lẽ vì chính người cũng chưa lĩnh ngộ ra?"

Tô Vân khó mà tin nổi. Thủy Kính tiên sinh là một đại nhân vật, ai ai trong trấn cũng kính nể. Phong thái người phi phàm, dạy hắn công pháp mà không cầu báo đáp, lẽ nào lại giữ riêng? Chỉ có một khả năng duy nhất: trong bản Ngạc Long Ngâm mà Khâu Thủy Kính biết chỉ có thổ nạp lôi âm, không có ba loại còn lại.

Nói cách khác, bí pháp trong tranh này hoàn thiện hơn rất nhiều!

"Hay nói đúng hơn, bức họa này có khả năng bù đắp những chỗ khuyết thiếu của công pháp!"

Nghĩ đến đây, tim Tô Vân đập thình thịch. Hắn đã hiểu vì sao Khúc bá lại liều mạng xông vào đây để trộm đồ.

Lúc này, con thần ngạc trong tranh đang lột xác giữa lôi kiếp, từng chiêu từng thức được diễn luyện rõ mồn một: Ngạc Long Xuất Uyên, Ngạc Long Phiên Cổn, Thần Ngạc Bãi Vĩ, Long Chiến Vu Dã, Ngạc Long Tại Tích, Long Du Khúc Chiểu.

Sáu chiêu này Tô Vân đều đã học, nhưng vì chưa từng tận mắt thấy nên học chỉ mang máng. Giờ đây qua sự diễn luyện của thần ngạc, sáu chiêu ấy dường như biến hóa thành hàng vạn chiêu khác nhau, không hề trùng lặp.

Tô Vân nhìn đến mê mẩn, chiếc hoàng chung lơ lửng trên đầu lại bắt đầu xoay chuyển. Hắn đang phân tích từng động tác của thần ngạc theo trình tự thời gian để khắc sâu vào ký ức.

"Tu luyện Ngạc Long Ngâm phải lấy Hồng Lô Thiện Biến làm nền tảng, hòa quyện bốn đại lôi âm vào trong lò luyện. Muốn vậy, cần sự phối hợp nhịp nhàng giữa thân thể, ý thức và nguyên khí."

Ngay khi Tô Vân vừa nghĩ tới đó, tiếng kiếm rít kỳ dị kia lại vang lên. Trong tranh, con thần ngạc đang độ kiếp đột nhiên bị một đạo kiếm quang chém ngang, đầu lìa khỏi cổ, chết ngay tức khắc!

Tô Vân kinh hãi. Kiếm quang ấy xuất hiện đột ngột, dễ dàng phá tan sáu đại chiêu của Ngạc Long Ngâm. Trong tranh, lôi vân tan biến, đầm lầy cũng mất hút.

"Bức họa này vốn trống không, nó chỉ phản chiếu thực tại và nội tâm. Ta không hề nghĩ đến thanh tiên kiếm đó, vậy mà nó vẫn xuất hiện. Điều này chỉ có một khả năng!"

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, Tô Vân lập tức nhìn vào mây mù xung quanh: "Thanh tiên kiếm đó đang ở ngay gần đây!"