ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Khắc Tư Mã Đế Quốc

Chương 4. Xung Đột Bất Ngờ

Chương 4: Xung Đột Bất Ngờ

Duhring là một người rất tận tâm, điểm này không cần nghi ngờ. Bởi vì ở nông thôn, nếu không chăm chỉ làm ruộng thì ông chủ Cosima tuyệt đối sẽ không để yên, điều này cũng rèn luyện cho Duhring thói quen làm việc kỹ lưỡng. Chỉ trong hai ngày, hắn đã khiến những người thuộc tầng lớp thượng lưu vốn ưa thích đến rạp hát lớn Tenaier phải ghi nhớ tên tuổi của gã thợ rửa xe này.

Hắn luôn lau sạch từng góc cạnh của mỗi chiếc xe, dù là những khe hở kín đáo nhất, hắn cũng dùng một cành gỗ vót nhọn kẹp khăn để tẩy sạch cáu bẩn. Hắn không giống những thợ rửa xe khác ven đường, chỉ làm qua loa cho xong chuyện rồi thản nhiên cất tiền vào túi.

Chỉ sau hai ngày đã tạo dựng được danh tiếng, Duhring cảm thấy rất vui vẻ. Kế hoạch của hắn đã tiến thêm một bước, thậm chí hắn bắt đầu dự định sau một thời gian nữa sẽ thu nạp những thợ rửa xe ế khách khác về làm việc cho mình. Không bao lâu sau, hắn có thể thuê một mặt bằng ven đường để chuyên làm dịch vụ chăm sóc ô tô.

Cụm từ "chăm sóc ô tô" là hắn học được từ trong giấc mơ, nó không đơn thuần chỉ là rửa xe mà còn bao gồm cả bảo dưỡng và tân trang. Hắn không am hiểu phương diện này, nhưng ở thành Tenaier chắc chắn sẽ có người biết, thứ hắn cần chỉ là mời những người đó về làm thuê cho mình.

Nhưng thật đáng tiếc, giấc mộng "vương quốc rửa xe" của Duhring vừa mới bắt đầu đã tan vỡ.

"Chính là hắn, kẻ không biết luật lệ, dám cướp khách của chúng ta!" Một tên thợ rửa xe gầy gò, nước da đen sạm, đội mũ lưỡi trai đứng cạnh một nhóm người, từ xa chỉ tay về phía Duhring đang bận rộn bên lề đường.

Ở thành phố này tồn tại một mặt mà người thường không hiểu rõ, có thể gọi là mặt tối, hoặc thế giới ngầm. Bang phái mọc lên như nấm không chỉ là hiện tượng riêng ở thành Tenaier, mà ngay cả ở những khu vực trung tâm phát triển hơn của đế quốc cũng đều như vậy.

Giống như thế giới dưới ánh mặt trời luôn tồn tại những góc khuất mà ánh sáng không thể chiếu tới, bất cứ chuyện gì cũng có tính hai mặt. Đế quốc Diệu Tinh vừa thoát khỏi cuộc chiến tranh nam bắc, một mặt đang hàn gắn vết thương chiến tranh, mặt khác lại tích cực thay đổi. Bất kỳ sự chuyển mình nào đủ để thay đổi cuộc sống thường mang theo cả rủi ro lẫn lợi ích khổng lồ. Lợi ích của ánh sáng và bóng tối luôn song hành cùng nhau.

Sự tồn tại của những bang phái này không phải để làm thành phố hỗn loạn hơn, nói ra có vẻ nực cười nhưng hành động của chúng nhìn qua còn giống cảnh sát hơn cả cảnh sát thực thụ. Chúng dùng vũ lực uy hiếp để duy trì trật tự trong địa bàn, đặt ra vô số quy tắc khiến người khác không dám vượt qua. Chính chúng đã khiến thành thị trở nên yên bình hơn phần nào, làm đường phố bớt đi những kẻ lưu manh định kiếm chác một vố rồi bỏ chạy.

Chúng giống như một loại virus bóng tối, đang không ngừng nuốt chửng và lây lan vào vùng sáng.

Bên cạnh gã gầy gò như khỉ kia là bốn thanh niên cường tráng. Dẫn đầu là một kẻ mặc áo sơ mi kẻ ô xanh đỏ, khoác áo khoác ngắn, đội mũ lưỡi trai màu trắng kem. Hắn rất muốn ra vẻ là một người lịch sự, nhưng sự dữ tợn thỉnh thoảng hiện lên trên mặt khiến người ta khó lòng tin tưởng vào thân phận của hắn.

Hắn gật đầu, tháo mũ xuống. Con đường này vốn là địa bàn của hắn, ở thành Tenaier, những ai thạo tin đều gọi hắn là "Chó điên Wissen". Trong những câu chuyện hắn tự thêu dệt, hắn từng một mình cầm súng bắn nhau trên đường phố và hạ gục gần hai mươi tên địch. Mọi người vì sự điên cuồng và độc ác của hắn mà đặt cho biệt danh đó, và hắn rất thích cái tên này.

Wissen dẫn theo ba thuộc hạ tiến đến gần Duhring. Lúc này Duhring đang rửa xe, phía sau còn hai chiếc khác đang chờ. Khi hắn vừa định bỏ khăn vào thùng nước để giặt thì một chiếc giày da nâu bóng loáng xuất hiện, một cú đá văng thùng nước đi.

Duhring vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn đứng thẳng người lên, nhìn bốn gã đàn ông đang nhìn mình với ánh mắt hung ác như muốn ăn tươi nuốt sống. Hắn ngơ ngác gật đầu chào: "Các vị tiên sinh?"

Hắn không hiểu những người này muốn gì, chỉ lờ mờ cảm thấy bản thân có lẽ sắp gặp rắc rối lớn.

Wissen ngạo mạn đánh giá Duhring từ trên xuống dưới, nhìn chiếc xe đang rửa dở bằng ánh mắt giễu cợt: "Phí an lạc đã nộp chưa?"

Phí an lạc?

"Đó là cái gì?" Duhring ngẩn người. Tuy biết đối phương đang tìm cớ gây chuyện, nhưng cái tên "phí an lạc" này nghe qua có vẻ không đáng sợ cho lắm.

Hai năm trước, phí an lạc có tên là phí bảo kê. Đó là loại phí cưỡng chế mà các bang phái thu từ những người kinh doanh trong địa bàn. Chỉ khi nộp tiền mới có thể buôn bán bình thường và nhận được sự bảo vệ. Nếu không nộp, bọn chúng sẽ liên tục tới gây rối khiến việc làm ăn không thể duy trì.

Sau đó, một nam tước sa sút bị thu phí không thành đã bị người của bang phái hành hung trọng thương. Sự việc này khiến đế quốc chú ý. Thế lực đứng sau vụ án đó không còn là bang phái bình thường mà là một tổ chức mang màu sắc tôn giáo. Sau hơn nửa năm xét xử, vụ việc cuối cùng cũng được dàn xếp ổn thỏa.

Nhưng từ đó về sau, cụm từ "phí bảo kê" đã trở thành dĩ vãng, hiện tại được gọi là "phí an lạc". Cái tên này nghe có vẻ lịch sự nhưng lại mang hàm ý rất rõ ràng.

Wissen cũng cảm thấy kỳ quái, thứ như phí an lạc thì cả thành Tenaier, thậm chí toàn bộ người dân đế quốc Diệu Tinh đều biết, vậy mà tên tiểu tử này lại không hay?

Ngay sau đó, hắn cho rằng đối phương đang trêu đùa mình. Cơn giận xông lên đầu, Wissen vung một cú đấm thẳng về phía trước!

Nếu ở nông thôn xảy ra tranh chấp thì giải quyết thế nào? Cảnh sát chắc chắn không có, quan tòa lại càng không, vì vậy ở những nơi đó nắm đấm chính là lẽ phải. Nắm đấm của ai lớn hơn thì người đó có lý. Nhà ông chủ Cosima cũng thường xuyên tranh chấp với người khác, từ chuyện ranh giới đất đai bị lệch hay tài sản thuộc về ai, việc đánh nhau ở quê là chuyện quá bình thường.

Gia đình ông chủ Cosima đều rất thiện chiến và thường là bên giành chiến thắng cuối cùng.

Khi thấy cú đấm lao tới, Duhring nghiêng người ra sau né tránh rồi theo bản năng vung tay đánh trả một quyền.

Cú đấm này đi rất xảo quyệt và nặng nề, đánh thẳng từ dưới lên, trúng ngay hàm dưới của đối phương. Đầu Wissen lập tức bị hất văng lên cao, nước bọt văng ra từ khóe miệng, ánh mắt trở nên mờ mịt, bước chân lảo đảo lùi lại phía sau.

Những người đi đường và chủ quán đang quan sát không khỏi thở dài, tên tiểu tử này thật sự gây họa lớn rồi. Hai ngày nay, các chủ quán xung quanh có ấn tượng rất tốt với Duhring. Mỗi lần rửa xe xong hắn đều dùng nước sạch dội lại mặt đường, không để lại vũng nước bẩn. Dù mượn nước hắn cũng trả tiền, chưa bao giờ lấy không của ai. Nếu ai cần giúp một tay chuyển đồ, chỉ cần rảnh là Duhring sẽ giúp ngay.

Một chàng trai tốt như vậy, sao lại hành động thiếu suy nghĩ thế kia!

Loại người như Wissen chỉ có thể dùng lời lẽ mềm mỏng để dỗ dành mới mong yên ổn, dù sao hắn cũng là "Chó điên" mà!

"Xin lỗi... tôi lỡ tay..." Duhring vừa xin lỗi vừa lùi lại, gương mặt lộ rõ vẻ áy náy. Đối phương không chạm được vào hắn, nhưng hắn lại đánh trúng người ta. Hơn nữa trông gã kia có vẻ không chịu đòn tốt cho lắm, ngay cả chị gái hắn cũng chẳng yếu như vậy.

Một lúc lâu sau Wissen mới lấy lại tinh thần. Hắn cảm thấy mặt mình nóng bừng, không phải vì bị đánh mà vì xấu hổ trước ánh mắt của mọi người xung quanh. Hắn nghiến răng đẩy thuộc hạ đang đỡ mình ra, rút từ sau lưng một thanh đoản đao dài hơn một thước, gào lên rồi lao về phía Duhring:

"Ta giết chết ngươi!"