Chương 9: Tìm tới cửa
Bóng dáng nữ tử vô lễ hai lần va chạm vừa biến mất, Isabella mới bừng tỉnh đại ngộ. Nàng lập tức "phi phi" mấy tiếng, lòng dâng lên vạn trượng lửa giận. Đang định đuổi theo hướng người kia vừa đi thì cánh cửa phòng phía sau mở ra, giáo sư Britney nhìn nàng hỏi:
— Isabella, em ở chỗ này làm gì?
Dù Isabella hận không thể đuổi theo đốt rụi quần áo kẻ vô lễ kia, nhưng đứng trước mặt giáo sư, nàng vẫn phải giữ vẻ tôn trọng và lễ tiết. Nàng gượng cười đáp:
— Thưa giáo sư Britney, bài toán kia em đã tính ra rồi, đáp án là 5050.
— Không sai, đáp án của em chính xác. — Britney vui mừng gật đầu, nói tiếp: — Vào đi, ta sẽ cho em xem một phương pháp khác đơn giản hơn nhiều.
Lát sau, nhìn quá trình tính toán trên tờ giấy, đôi môi đỏ thắm của Isabella khẽ mở, nàng khó mà tin nổi:
— Còn có thể làm như vậy sao?
Nàng đã tốn rất nhiều thời gian mới giải được đề toán phức tạp đó, vậy mà nếu dùng phương pháp này, thời gian để có đáp án chỉ bằng một chén trà.
Giáo sư Britney mỉm cười nói:
— Toán học là một môn học thần kỳ như vậy đấy. Chính vì thế mới có nhiều học giả hiến dâng cả đời mình cho nó. Em và Blair đều là những học sinh rất có thiên phú, hôm nào ta sẽ giới thiệu hai đứa làm quen.
Isabella sớm nhận ra nét chữ trên giấy không phải của giáo sư Britney. Nàng ngước lên hỏi:
— Phương pháp này là do người tên Blair kia nghĩ ra sao?
Giáo sư Britney gật đầu:
— Blair có thiên phú toán học kinh người, nhất là tư duy của hắn rất hợp để nghiên cứu toán học. Đáng tiếc, hắn lại muốn chọn một con đường khác...
Nếu phương pháp này do giáo sư Britney nghĩ ra, lòng Isabella còn dễ chịu đôi chút, nhưng đối phương lại là học sinh cùng lứa, điều này lập tức khơi dậy dục vọng hiếu thắng trong lòng nàng. Nàng nhíu cái mũi nhỏ cao ngạo, thầm nhủ:
— Blair sao? Ta rất mong chờ được gặp ngươi...
Trần Lạc trở về phòng học, thầm cầu nguyện lần sau đừng đụng phải kẻ hấp tấp kia nữa rồi mới tìm chỗ ngồi xuống. Hiện tại là giờ cơm trưa, mọi người đều đã đi ăn. Với hắn, dù có trở lại nơi ở cũ của Blair trong thành thì cũng chẳng tìm được gì bỏ bụng. Theo ký ức của Blair, căn phòng rách nát kia đã sụp đổ sau một trận mưa lớn từ tháng trước.
Hắn mở ngăn kéo bàn học, lấy ra một cái bao vải, bên trong là một vật dài hình thỏi. Đó chính là khẩu phần lương thực buổi trưa của hắn.
Từ khi khoản tiền trợ cấp của phụ thân bị cắt, nguồn thu nhập duy nhất của Blair là công việc tạp vụ tại thư viện. Hắn cần sắp xếp sách báo lại chỗ cũ sau giờ đóng cửa để nhận hai ngân tệ mỗi tháng. Tại vương quốc Lorrain, sức mua của ngân tệ cũng tạm ổn, nhưng nếu chỉ dựa vào hai đồng này, Blair sớm đã chết đói.
Công việc này thực chất là để đổi lấy chỗ ăn ở. Những công việc bên ngoài có thể kiếm được mười mấy ngân tệ, nhưng phúc lợi ở học viện Thánh Donas khá tốt. Ngoài hai ngân tệ, mỗi ngày Blair nhận được hai ổ bánh mì trắng, và một gian tạp vật trong thư viện cũng trở thành nơi trú ngụ tạm thời.
Trong tình cảnh hiện tại, hắn chưa thể từ bỏ công việc này. Mặc dù giáo sư Britney hứa sẽ viện trợ nếu hắn theo nàng học toán, nhưng điều Trần Lạc mong muốn nhất không phải là ăn sung mặc sướng ở đây, mà là trở về thế giới quen thuộc của mình.
Ma pháp tuy hấp dẫn, nhưng ở thế giới kia hắn còn có người thân, bạn bè. Trần Lạc không dám tưởng tượng cha mẹ sẽ suy sụp thế nào nếu biết hắn gặp chuyện không may. Hắn lặng lẽ ăn xong ổ bánh mì khô khốc, nhưng dù sao vẫn tốt hơn nhiều so với loại bánh mì đen của dân nghèo.
Khoảng cách tới giờ học buổi chiều còn dài, Trần Lạc phủi vụn bánh trên tay, mở một cuốn sách lịch sử ra nghiền ngẫm. Muốn rời khỏi nơi này, trước tiên phải hiểu rõ về nó.
Sáng Thế Chư Thần, tứ đại nguyên tố ma pháp, đại lục Thần Ân, tứ đại đế quốc, đế quốc Oss, bảy vương quốc, vương quốc Lorrain...
Dù cuốn sách không quá chi tiết nhưng cũng đủ để Trần Lạc nắm bắt thông tin. Ban đầu hắn tưởng mình xuyên không về một quốc gia cổ ở Châu Âu, nhưng thực tế đây là một thế giới hoàn toàn khác. Tương truyền Chư Thần đã sáng tạo thế giới và dạy tiên dân sử dụng ma pháp. Đến nay, hầu hết người có thiên phú đều có thể học tập để trở thành Ma pháp sư.
Tuy nhiên, việc bồi dưỡng một Ma pháp sư tiêu tốn cực kỳ nhiều tài nguyên, nên nghề nghiệp này gần như bị các quý tộc lũng đoạn. Một học viện bồi dưỡng nhân tài cho vương quốc như Thánh Donas, học sinh bên trong nếu không giàu thì cũng có địa vị. Blair được học ở đây cũng là nhờ chút ân huệ quý tộc.
Thông thường, quý tộc gửi con em đến đây vào năm 15 tuổi sau khi đã qua giáo dục gia tộc. Sau ba năm học tập, họ có cơ hội tiến xa hơn. Blair hiện đang học năm thứ hai, còn hai năm nữa mới tốt nghiệp.
Nhìn căn phòng học trống trải, ánh mắt Trần Lạc thoáng mờ mịt. Ma pháp có sức hút mạnh mẽ, nhưng nỗi nhớ nhà vẫn chiếm trọn tâm trí hắn. Hiện tại, hắn hoàn toàn không có manh mối nào để trở về.
Đầu óc hỗn loạn, Trần Lạc nằm gục xuống bàn, định chợp mắt một lát. Biết đâu khi tỉnh lại, hắn sẽ thấy gương mặt của lũ trẻ lớp 7. Ma pháp hay Thần linh có lẽ chỉ là một giấc mộng.
Thế nhưng thực tế khiến hắn thất vọng. Khi mở mắt ra, người đầu tiên hắn thấy không phải học sinh của mình, mà là khuôn mặt béo tròn của Toby.
Thấy Trần Lạc tỉnh giấc, Toby rụt bàn tay đang định lay hắn lại, nói:
— Sắp vào lớp rồi, ta đang định gọi ngươi đây. Hôm nay ngươi lạ thật đấy Blair, bình thường đến tiết của giáo sư Britney là mắt ngươi sáng nhất cơ mà...
Không đợi Trần Lạc trả lời, hắn lại hóng hớt hỏi:
— Blair, ngươi vừa đi tìm giáo sư Britney sao?
Trần Lạc vẫn còn ngái ngủ, chỉ gật đầu qua loa.
— Giáo sư có dùng bảng gỗ đánh mông ngươi không? — Toby hỏi, gương mặt lộ vẻ bỉ ổi, nháy mắt: — Ta biết ngươi thích giáo sư Britney, nếu nàng có đánh, chắc trong lòng ngươi cũng tình nguyện lắm nhỉ?
— Không có.
Hắn đâu có khuynh hướng đó mà vui vẻ khi bị đánh. Trần Lạc lườm Toby một cái. Nếu không phải tên béo này thường xuyên giúp đỡ Blair, hắn đã không khách khí như vậy.
Đáp án này làm Toby hụt hẫng, hắn lắc đầu:
— Ngươi đúng là người kỳ quái. Mọi người đều thích học tỷ Isabella, chỉ có ngươi là thích giáo sư Britney. Giáo sư dù đẹp thật nhưng nàng là giáo sư của chúng ta mà...
Trần Lạc lục lại ký ức mới nhớ ra nhân vật Isabella mà Toby nhắc đến. Đó là một học tỷ năm thứ ba, thiên phú xuất chúng, gia thế hiển hách, là hoa khôi của học viện Thánh Donas, nữ thần trong lòng biết bao nam sinh.
Trần Lạc không nhớ nổi diện mạo nàng ta, bởi trong đầu tên "học tra" Blair này chỉ toàn hình bóng giáo sư Britney, chẳng thèm liếc mắt nhìn vị hoa khôi kia lấy một cái. Nhưng Trần Lạc lại khá tán đồng với thẩm mỹ của Blair. Mấy tiểu nha đầu mười sáu, mười bảy tuổi thì có gì hay? Đám thiếu niên này sao hiểu được vẻ đẹp mặn mà của giáo sư Britney.
Vừa tỉnh ngủ nên đầu hơi đau, Trần Lạc không thèm để ý tiếng lầm bầm của Toby mà vươn vai một cái. Khi ánh mắt tình cờ lướt qua cửa phòng học, cả người hắn chấn động, lập tức tỉnh hẳn.
Tại cửa lớp, một thiếu nữ mặc váy lụa mỏng màu đen đang đứng nói chuyện với một nữ sinh khác. Khoảng cách khá xa nhưng hắn vẫn lờ mờ nghe thấy cái tên "Blair"...
Tim Trần Lạc giật thót, thầm rủa: "Thế mà cũng tìm tới tận đây..."
— Toby, Blair đâu rồi? — Một giọng nói vang lên cắt ngang tiếng lầm bầm của Toby. Hắn ngước lên thấy Lynda, một nữ sinh cùng lớp, đang đứng trước mặt.
— Blair... — Toby theo bản năng quay đầu lại, thấy chỗ bên cạnh đã trống trơn thì kinh ngạc: — Hắn đi đâu rồi? Vừa mới ngồi đây mà...
— Hắn không có ở đây sao? — Lynda nhìn chỗ trống rồi nói: — Lát nữa hắn về thì bảo hắn là học tỷ Isabella đã đến tìm.
— I... Isabella học tỷ... — Toby ngơ ngác nhìn Lynda đi ra cửa, nói vài câu với bóng dáng khiến bao người nhung nhớ đang đứng chờ ở đó.
Phía cửa phòng học, Isabella nghe xong lời Lynda thì lộ vẻ thất vọng pha chút tức giận rồi rời đi. Toby vẫn ngồi ngây ra đó, miệng há hốc hồi lâu không khép lại được.
Trần Lạc canh đúng lúc tiếng chuông vào học vang lên mới lẻn vào từ cửa sau. Tình cảnh của hắn hiện tại không mấy khả quan, lại còn nhiều bí ẩn chưa giải được, hắn không muốn đắc tội với một "nữ nhân điên" sẵn sàng phóng hỏa bất cứ lúc nào. Hắn đứng từ xa quan sát nàng ta rời đi mới dám vào lớp.
Vừa ngồi xuống, Trần Lạc cảm thấy có gì đó sai sai. Hắn quay sang thì thấy Toby đang nhìn mình bằng ánh mắt vừa đau khổ, vừa phẫn nộ, xen lẫn chút kích động.
— Ngươi sao vậy? — Trần Lạc nghi hoặc.
Toby nhìn hắn, bi phẫn hỏi:
— Blair, ngươi nói thật đi, ngươi đã làm gì học tỷ Isabella rồi?