ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Học Tỷ Của Ta Biết Ma Pháp

Chương 10. Ma pháp trắc nghiệm

Chương 10: Ma pháp trắc nghiệm

"Isabella?" Trần Lạc nghi hoặc hỏi: "Ai là Isabella?"

"Giả vờ, ngươi còn giả vờ..." Toby trưng ra vẻ mặt khinh bỉ: "Isabella học tỷ vừa mới tìm đến tận đây xong!"

"Ngươi nói người mặc váy đen đứng ở cửa lúc nãy?" Trần Lạc lập tức sực tỉnh, kinh ngạc thốt lên: "Hóa ra nàng chính là Isabella..."

Isabella vốn là danh nhân tại học viện Thánh Donas, là nữ thần trong lòng đông đảo học sinh, có thể nói không ai không biết. Nhưng Blair trước kia vốn là kẻ trưởng thành sớm, trong mắt và trong lòng chỉ có mỗi Britney lão sư, đối với đại danh đỉnh đỉnh của Isabella học tỷ thì chẳng mảy may hứng thú.

Điểm này ngược lại tương đồng với thẩm mỹ của Trần Lạc. Britney lão sư không tốt, không gợi cảm sao, tại sao phải đi ưa thích một cô nàng phẳng lỳ lại còn lỗ mãng?

Toby nhìn y, khó mà tin nổi: "Ngay cả Isabella học tỷ cũng không nhận ra, trong mắt ngươi ngoại trừ Britney lão sư ra thì không còn ai khác sao?"

Trần Lạc liếc nhìn ra cửa, hỏi: "Nàng tìm ta làm gì?"

"Ngươi mới vừa rồi không có ở đây, Lynda cũng không nói cho ta biết." Toby tò mò nhìn y, hỏi tiếp: "Ngươi làm sao mà quen biết được Isabella học tỷ?"

Không có câu chuyện cổ tích về chàng thiếu niên nghèo gặp gỡ công chúa rồi khiến nàng yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên như Toby tưởng tượng, Trần Lạc bình thản đáp: "Ta cùng nàng xảy ra chút xung đột, hẳn là nàng đến để trả thù."

"Trả... trả thù..." Toby ngẩn người, sau đó lập tức quay đầu, ngồi ngay ngắn lại, nghiêm túc nói: "Blair, về sau đừng nói cho người khác ta là bạn của ngươi."

Trần Lạc hỏi: "Vì cái gì?"

Toby mếu máo hỏi ngược lại: "Ngươi có biết mình vừa trêu chọc phải ai không?"

Trần Lạc nói: "Isabella."

"..." Toby hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, hỏi tiếp: "Ngươi có biết Isabella học tỷ có bao nhiêu người theo đuổi trong học viện này không?"

"Thì tính sao?"

"Nếu bọn hắn biết ngươi đắc tội Isabella học tỷ, nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu."

Trần Lạc nhìn Toby, hỏi: "Toby, chúng ta là bạn bè đúng không?"

Toby kiên định đáp: "Trước kia thì phải, còn bây giờ thì không."

Tên mập thiếu nghĩa khí này... Trần Lạc thầm nghĩ bản thân hiện tại đơn thương độc mã, mập mạp này tuy ma pháp chẳng ra sao nhưng với thể hình kia, sức chiến đấu chắc chắn không yếu. Hắn vốn định tìm thêm một phần trợ lực, nhưng nhìn vẻ mê luyến của Toby dành cho Isabella, y cảm thấy lúc hoạn nạn tên này không bồi thêm vài cước đã là may mắn lắm rồi.

Đã không trêu vào được mà cũng chẳng trốn đi đâu thoát, Trần Lạc thản nhiên nói: "Nơi này là học viện Thánh Donas, bọn hắn cũng không thể muốn làm gì thì làm."

Toby nhìn y như nhìn một kẻ ngốc, hỏi: "Ngươi biết học viện Thánh Donas nằm ở đâu không?"

"Đường Baker."

"Đường Baker thuộc về đâu?"

"Thành Yapool."

"Phụ thân của Isabella chính là thành chủ thành Yapool."

"..."

Trần Lạc trầm mặc hồi lâu, ánh mắt nhìn về phía Toby, hỏi: "Tính cách của Isabella học tỷ thế nào?"

Toby liếc xéo y: "Ngươi hỏi cái này làm gì?"

Trần Lạc thở dài: "Ngươi nói xem nếu bây giờ ta đi xin lỗi, nàng có tha thứ cho ta không?"

Vô duyên vô cớ trêu chọc phải một nữ nhân điên, lại còn là con ông cháu cha, Trần Lạc trong lòng cũng rất uất ức, chỉ có thể tạm thời tránh mặt được lúc nào hay lúc đó.

May mắn thay, học viện Thánh Donas học năm ngày nghỉ hai ngày, ngày mai chính là ngày nghỉ. Buổi chiều hôm nay có hai tiết, một tiết lịch sử và tiết cuối cùng là thực hành ma pháp.

Ma pháp là môn bắt buộc tại trường quý tộc, chương trình chủ yếu chia làm hai phần: lý thuyết và thực hành. Tiết lý thuyết giảng về lịch sử ma pháp, cách vận dụng chú ngữ và thủ thế, cũng như phương pháp giao tiếp với các nguyên tố. Tiết thực hành là nơi giáo viên kiểm tra thực tế mức độ nắm vững ma pháp của học sinh.

Để tránh làm hư hại phòng học, tiết thực hành được tổ chức ngoài trời. Khi Trần Lạc và Toby bước ra khỏi phòng học, phía sau bỗng vang lên một giọng nói.

"Blair, cái thứ phế vật ma pháp ngay cả Hỏa Cầu Thuật cũng không phóng ra nổi như ngươi, sao còn mặt mũi ở lại học viện?"

Giọng nói tràn đầy sự trào phúng và khinh miệt, khiến những kẻ xung quanh cười rộ lên.

Trần Lạc còn chưa kịp phản ứng, Toby đã biến sắc. Hắn dùng thân hình mập mạp chắn trước mặt Trần Lạc, hung hăng lườm một tên thiếu niên, quát: "Baader, ngươi muốn đánh nhau sao?"

Baader nheo mắt nhìn Toby, trầm giọng: "Toby, việc này không liên quan đến ngươi!"

Toby không kiêu ngạo không tự ti đáp lại: "Blair là bạn của ta, chuyện của hắn chính là chuyện của ta, muốn đánh thì nhào vô!"

"Ta nhớ kỹ rồi, lần sau sẽ tính sổ với các ngươi!" Đang là giờ học, Baader không dám làm loạn, chỉ trừng mắt đe dọa rồi vội vàng bỏ đi.

Điều này khiến Trần Lạc có chút cảm động. Tên mập này tuy nhìn không đáng tin, nhưng lúc mấu chốt lại rất giảng nghĩa khí.

Thực tế, y cũng chẳng để vào mắt lời đe dọa của Baader. Ở kiếp trước, Trần Lạc vốn là hội trưởng hội tán thủ đại học, với hạng người như Baader, y hoàn toàn có thể xử lý ba bốn tên cùng lúc nếu không dùng tới ma pháp. Tất nhiên, nếu đối thủ là kiểu người có thể hình như Toby thì Trần Lạc sẽ gặp khó khăn, vì ưu thế thể trọng là thứ mà chiêu thức khó lòng bù đắp được.

Trần Lạc khoác vai Toby, hỏi: "Hảo bằng hữu, nếu Isabella tìm ta gây phiền phức, ngươi cũng sẽ đứng về phía ta chứ?"

"Đương nhiên." Toby vỗ ngực dõng dạc: "Đến lúc đó ta sẽ cố gắng ra tay nhẹ một chút khi đánh ngươi..."

Chút cảm động trong lòng Trần Lạc dành cho tên mập này lập tức tan thành mây khói.

Bên ngoài phòng học, trên một bãi cỏ rộng lớn.

"Hỏa Cầu Thuật là cách vận dụng cơ bản nhất của Hỏa nguyên tố. Triệu hồi được hỏa cầu nghĩa là các ngươi đã là Ma Pháp học đồ, nhưng để trở thành một Ma Pháp sư thực thụ, con đường phía trước còn rất dài..." Anthony, vị giáo sư đang vuốt ve vài sợi tóc thưa thớt trên đầu, đang giảng giải về Hỏa Cầu Thuật cho học sinh năm hai.

Trong đám đông, thiếu niên tên Baader thỉnh thoảng lại liếc về phía Trần Lạc, nghiến răng lẩm bẩm: "Tên Blair kia làm sao lại quen biết Isabella học tỷ được, nàng sao có thể để mắt đến loại người như hắn..."

Với tinh thần lực nhạy bén, Trần Lạc tự nhiên nhận ra ánh mắt của Baader. Tuy nhiên y không nhớ nổi Blair trước kia từng có hiềm khích gì với hắn. Vốn là một học sinh cá biệt, Blair thường xuyên bị người khác tìm tới gây sự. Trần Lạc lờ hắn đi, tập trung toàn bộ sự chú ý vào giáo viên ma pháp.

Sau khi giảng khoảng mười lăm phút, Anthony chỉ tay vào bia ngắm cách đó không xa, nói: "Bây giờ, ta sẽ kiểm tra mức độ nắm vững Hỏa Cầu Thuật của các ngươi. Các ngươi phải đứng ngoài vạch kẻ này, dùng hỏa cầu bắn trúng bia ngắm kia, giống như thế này..."

Trần Lạc chỉ thấy môi ông lão khẽ động, tay làm vài thủ thế hoa mắt, một hỏa cầu lớn lập tức bay vút ra, đập mạnh vào bia ngắm xa xa.

Bia ngắm bằng sắt rung lên bần bật, hồng tâm để lại một vết đen cháy xém.

Cảnh tượng này làm Trần Lạc kinh hãi. Y vốn tưởng giải phóng ma pháp cần ngâm xướng dài dòng, không ngờ chú ngữ và thủ thế lại có thể rút ngắn đến mức này. Tuy chưa đạt tới cảnh giới thuấn phát, nhưng với tốc độ đó, trừ khi áp sát trong vòng năm mét, bằng không rất khó để ngắt quãng quá trình thi triển của một Ma Pháp sư.