ItruyenChu Logo

[Dịch] Học Tỷ Của Ta Biết Ma Pháp

Chương 44. Sự sợ hãi của Douglas

Chương 44: Sự sợ hãi của Douglas

Khi Trần Lạc theo chân Fitch tiến về phía Douglas, Isabella vẫn giữ im lặng, rõ ràng là đang hờn dỗi hắn.

Vẻ mặt Alice lộ rõ sự suy tư. Một lát sau, nàng nhìn về phía Trần Lạc, khẽ hỏi: "Blair niên đệ, con số kia rốt cuộc là bao nhiêu?"

Trần Lạc lắc đầu đáp: "Không biết."

Alice nhìn hắn một chút rồi không hỏi thêm nữa. Vấn đề này nàng cũng vừa suy ngẫm, nhưng bình thường khi biểu thị căn bậc hai của 2, mọi người đều dùng một ký hiệu đơn giản để thay thế. Từ xưa đến nay, chưa từng có ai nghĩ đến việc phải tìm ra con số chính xác ấy.

Dù sao, đây là một việc vô cùng rườm rà.

Lão sư từng dạy rằng, họ chỉ cần biết con số này có thể biểu thị bằng tỉ số của hai số nguyên là đủ. Còn cụ thể là hai số nguyên nào, đó là việc của các học giả cần phải trăn trở.

Dù nàng không chắc Trần Lạc có thực sự không biết hay không, nhưng rõ ràng câu hỏi hắn dành cho Fitch chẳng hề dễ dàng trả lời.

...

Douglas ngồi một mình trong góc, đôi nắm đấm siết chặt, sắc mặt cực kỳ âm trầm.

Giải thưởng Edwin bị cướp, huân chương vinh dự cũng mất. Buổi salon học thuật tối nay vốn dĩ phải là hào quang của hắn, vậy mà không ngờ lại trở thành nỗi sỉ nhục.

Douglas đứng dậy định rời khỏi nơi này. Hắn không thể đợi thêm đến khi buổi salon kết thúc. Người phụ nữ tên Britney kia, cùng tên Blair đã đoạt mất huân chương của hắn, sớm muộn gì hắn cũng sẽ lấy lại tất cả những vinh quang vốn thuộc về mình!

"Ca ca, hóa ra anh ở đây!" Ngay khi Douglas chuẩn bị rời đi, Fitch với vẻ mặt hớn hở từ bên cạnh bước tới.

"Có chuyện gì?" Vì tâm trạng tồi tệ đến cực điểm, hắn chẳng chút nể nang ngay cả với đệ đệ ruột của mình.

"Em vừa đánh cược với tên ngốc Blair kia..." Fitch phấn khích kể lại đầu đuôi sự việc cho Douglas nghe.

Gương mặt Douglas lộ vẻ kinh ngạc, thốt lên: "Hắn dám lấy huân chương vinh dự ra đặt cược với chú?"

Fitch cười lạnh nói: "Thằng ngu đó chỉ muốn thu hút sự chú ý của Isabella mà thôi. Ca ca, anh giúp em xem đề này một chút, lần này em phải khiến danh hiệu học giả vinh dự của hắn trở thành nỗi sỉ nhục!"

Douglas không còn vội vã rời đi nữa. Dù vấn đề Blair đưa ra có thể rất khó, nhưng trong buổi salon tối nay có không ít bạn bè của hắn. Cho dù họ không giải được thì cũng chẳng mất mát gì, nhưng nếu thắng, hắn có thể đòi lại một chút thể diện từ chỗ Blair.

Douglas nhìn Fitch, hỏi: "Vấn đề gì?"

Fitch vội đáp: "Một hình vuông có cạnh là 1, chiều dài đường chéo là bao nhiêu?"

Douglas nghe xong thì ngẩn người. Hắn cứ ngỡ Blair sẽ đưa ra nan đề gì ghê gớm lắm, thậm chí đã chuẩn bị sẵn tâm lý tìm bạn bè trợ giúp, nhưng vấn đề này... với hắn mà nói, căn bản không thể coi là một câu hỏi.

Hắn nhíu mày nhìn đệ đệ: "Chú không biết đáp án sao?"

Là người của gia tộc Howard, nếu Fitch dám nói không biết định lý Howard thì e rằng sẽ bị phụ thân đánh chết. Fitch vội vàng giải thích: "Tên Blair đó yêu cầu em phải biểu thị con số có bình phương bằng 2 dưới dạng phân số của các số nguyên."

Douglas liếc nhìn Fitch một cái rồi ngồi xuống, cầm lấy giấy bút nói: "Chờ đấy."

Vấn đề này hắn chưa từng nghiên cứu sâu, nhưng theo lẽ thường, mọi con số trên đời ngoại trừ số nguyên thì đều có thể biểu thị bằng phân số. Hắn chỉ cần tốn chút thời gian là có thể tìm ra. Dù đã mất đi giải Edwin và huân chương vinh dự, nhưng hắn có thừa thời gian.

Dù việc này không thể tước bỏ thân phận học giả vinh dự của Blair, nhưng đủ để khiến hắn trở thành trò cười trong giới học thuật.

Trần Lạc cùng hai cô gái đi đến bên cạnh Fitch. Fitch khinh khỉnh liếc nhìn hắn, đắc ý nói: "Chuẩn bị sẵn sàng giao ra huy chương của ngươi đi."

Trần Lạc đặt huân chương vinh dự lên bàn, bình thản đáp: "Nó ở ngay đây, có bản lĩnh thì cứ tới lấy."

Hắn dường như chẳng hề để tâm đến vụ cá cược, thản nhiên mở một chai rượu vang, ngồi xuống ghế chậm rãi thưởng thức.

Thái độ bình tĩnh của Trần Lạc dường như đã trấn an Isabella. Nàng chợt nhớ lại hai khối đá từng phá vỡ nhận thức của mình. Chính nhờ chúng mà Trần Lạc đã bác bỏ kết luận của các bậc tiền hiền, lại còn lừa được của nàng mười đồng kim tệ.

Nàng hồ nghi nhìn hắn: "Blair, có phải ngươi đã biết trước điều gì rồi không?"

Trần Lạc không trả lời trực tiếp mà rót cho nàng một ly rượu, nói: "Cứ xem tiếp đi."

Isabella nhíu đôi lông mày thanh tú, lườm hắn một cái: "Nếu ngươi để mất huân chương, xem ta xử lý ngươi thế nào!"

Vô hình trung, nàng đã bắt đầu ra dáng học tỷ. Người ở học viện Thánh Donas gọi nàng là học tỷ rất nhiều, nhưng chỉ có Blair mới là niên đệ thân thiết nhất. Với tư cách là học tỷ, nàng thấy mình có quyền thay mặt lão sư Britney giáo huấn hắn.

Thấy Trần Lạc không có ý định rót rượu cho mình, Alice tự lấy một chiếc ly sạch, rót cho mình nửa chén rồi ngồi xuống cạnh hắn. Trong mắt nàng thỉnh thoảng lại hiện lên vẻ nghi hoặc và mê mang. Vị niên đệ nhỏ tuổi hơn nàng này, nàng bắt đầu cảm thấy không thể nhìn thấu được nữa...

Ở phía bên kia, Fitch vốn tưởng Douglas có thể đưa ra đáp án nhanh chóng, nhưng chờ mãi vẫn thấy anh trai mình đang vùi đầu tính toán. Hắn nhìn sang phía Trần Lạc đang nhàn nhã, rồi sốt ruột cúi xuống hỏi: "Vẫn chưa xong sao?"

Douglas cau mày, gắt gỏng: "Đừng nói chuyện!"

Hắn ban đầu nghĩ mọi chuyện sẽ rất thuận lợi. Việc biểu thị một con số dưới dạng phân số là việc của những kẻ mới học toán, đối với một học giả có chút danh tiếng như hắn, đây chẳng khác nào một sự sỉ nhục. Thế nhưng, Douglas đã thử qua nhiều phương pháp mà vẫn không có được đáp án mong muốn, khiến hắn không khỏi bực bội.

Fitch bị mắng thì không dám lên tiếng nữa, nhưng trong lòng vẫn không hề lo lắng. Douglas là một trong những học giả xuất sắc nhất của gia tộc Howard, chẳng lẽ lại không tính nổi chiều dài của một đoạn thẳng. Hắn thậm chí tin rằng chỉ cần thêm chút thời gian, chính hắn cũng có thể tìm ra kết quả.

Cùng lúc đó, Douglas – người đang vùi đầu khổ tính – bắt đầu ngồi không yên.

Hắn kinh hoàng nhận ra rằng, đối với hình vuông có cạnh là 1, chiều dài đường chéo của nó thế mà lại không thể dùng một con số chính xác để biểu thị...

Số phái và gia tộc Howard luôn chủ trương rằng vạn vật đều có thể đo lường, mọi thực thể trong tự nhiên đều có thể giải thích bằng những con số chính xác. Trên thế giới này làm sao có thể tồn tại một đoạn thẳng không thể biểu thị bằng số? Chẳng lẽ chủ trương của Số phái là sai, tiền hiền nhà Howard sai, và cả giới toán học đều sai lầm hay sao?

Ý nghĩ này quá đỗi hoang đường. Douglas lập tức gạt bỏ cái suy nghĩ "tội lỗi" ấy. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa, gọi lớn: "Debbie, Baker, Benson, các người mau lại đây một lát..."

Sức người có hạn, hắn quyết định tập hợp sức mạnh của cả bốn người để tìm ra con số quái quỷ này.

Ba người họ bước tới. Thanh niên tên Benson nhìn hắn, ngạc nhiên hỏi: "Douglas, có chuyện gì vậy?"

Douglas đưa cho họ một tờ giấy: "Các người xem vấn đề này đi."

Benson liếc qua rồi nhìn Douglas, kinh ngạc nói: "Không thể nào, lẽ nào anh quên cả định lý Howard rồi sao? Đó chẳng phải là..."

Douglas nén giận: "Nhìn cho kỹ câu hỏi đi!"

Cả ba người xem lại lần nữa rồi mới ngồi xuống cạnh Douglas. Benson lắc đầu: "Vấn đề cấp độ này đến đệ đệ anh cũng giải được, vậy mà anh lại gọi cả ba chúng tôi giúp sức. Douglas, tôi nghĩ anh cần được nghỉ ngơi rồi đấy."

Dù nói vậy nhưng hắn vẫn cầm bút lên bắt đầu tính toán. Debbie và Baker cũng im lặng ngồi xuống làm theo.

Nửa giờ Thần Ân trôi qua. Một giờ Thần Ân trôi qua.

...

Isabella đã uống cạn ly rượu trong tay, thậm chí cả chai rượu cũng đã bị ba người họ chia nhau uống hết. Nàng mất kiên nhẫn nhìn về phía nhóm của Douglas, hỏi: "Bọn họ làm gì mà lâu thế vẫn chưa tính xong?"

Cạnh đó, Fitch chờ đợi đến mức sốt ruột, chân đứng cũng đã tê dại. Hắn không dám quấy rầy nhóm Douglas, đưa mắt nhìn quanh thì thấy một nhân vật quen thuộc đang đứng cùng các học giả khác. Hắn cắn răng, bước nhanh tới đó và nói: "Thúc thúc Duke, cháu có một vấn đề muốn thỉnh giáo ngài..."

Duke tuy không mang họ Howard nhưng có quan hệ thâm giao với gia tộc này, bản thân ông cũng là học giả vinh dự của Hiệp hội Toán học. Thấy Douglas mãi không có kết quả, Fitch quyết định tìm đến sự giúp đỡ của Duke.

Chỉ là, lúc này Fitch không hề nhận ra rằng ca ca của hắn, Douglas, đang ngồi đó với gương mặt đầy vẻ sợ hãi. Đôi tay hắn run rẩy đến mức không còn cầm chắc được cây bút lông chim, mồ hôi trên trán thì tuôn ra như tắm...