ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

Chương 4: Trở về nhà

Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, Cơ Minh Hoan rảo bước trên con đường quen thuộc dẫn về khu tập thể cũ. Sau những thử nghiệm với dải băng trói buộc, hắn không những không thấy mệt mỏi mà ngược lại, tinh thần còn có phần hưng phấn. Cảm giác cơ thể nhẹ bẫng, thoát khỏi sự kiềm tỏa của trọng lực khiến hắn thấy thế giới này trở nên thú vị hơn nhiều so với những gì được mô tả trong cốt truyện gốc.

Vừa đi, hắn vừa âm thầm quan sát biểu tượng bánh răng nhỏ ở góc tầm nhìn. Biểu tượng này vẫn im lìm, không có thêm thông báo hay biến động nào khác.

"Hệ thống này rốt cuộc có mục đích gì?" Hắn thầm nghĩ, "Nếu chỉ là một bảng thuộc tính đơn thuần thì quá đơn giản, chắc chắn còn những chức năng khác chưa được mở khóa."

Chẳng mấy chốc, Cơ Minh Hoan đã đứng trước dãy nhà năm tầng với lớp sơn bong tróc, loang lổ vết rêu xanh. Đây là nơi ở của "Cố Văn Dụ" – một căn hộ nhỏ hẹp nằm ở tầng bốn, vốn là tài sản duy nhất mà cha mẹ y để lại sau một tai nạn bất ngờ vài năm trước. Kể từ đó, y sống một mình, dựa vào tiền trợ cấp ít ỏi và sự giúp đỡ từ những người họ hàng xa.

Hắn tra chìa khóa vào ổ, tiếng lạch cạch khô khốc vang lên giữa hành lang vắng lặng.

Cánh cửa mở ra, mùi không khí hơi ẩm mốc quyện với mùi giấy cũ xộc vào mũi. Căn phòng không quá bừa bộn nhưng đầy vẻ hiu quạnh. Một chiếc giường đơn, một bộ bàn ghế gỗ đã sờn cạnh, và chồng sách vở chất cao trên bàn học – đó là tất cả những gì thuộc về cuộc sống của một nam sinh trung học bình thường, hoặc ít nhất là vẻ ngoài của nó.

Cơ Minh Hoan quăng ba lô lên ghế, không vội vàng bật đèn. Hắn đi tới bên cửa sổ, nhìn xuống dòng người thưa thớt dưới phố.

Lúc này, trong đầu hắn bắt đầu sắp xếp lại những thông tin về "Cố Văn Dụ". Theo diễn biến gốc, nhân vật này sẽ sớm bị cuốn vào cuộc tranh đấu giữa các tổ chức dị năng ngầm trong thành phố. Với thực lực hiện tại, nếu chỉ dựa vào cách sử dụng dị năng ngây ngô như trong ký ức của nguyên chủ, e rằng hắn sẽ sớm trở thành con tốt thí trên bàn cờ của kẻ khác.

"Dải băng trói buộc..."

Hắn đưa tay ra, một sợi băng đen tuyền lại một lần nữa chầm chậm quấn quanh ngón tay. Lần này, hắn không điều khiển nó chuyển động mạnh mẽ mà thử truyền vào đó một chút ý niệm tinh tế hơn.

Sợi băng khẽ run lên, bề mặt vốn thô ráp đột nhiên trở nên sắc lạnh, cạnh dải băng mỏng đi, phản chiếu ánh sáng mờ ảo như lưỡi dao sắc bén.

Hắn khẽ mỉm cười. Việc phân lưu lực tác động chỉ là bước đầu, nếu có thể biến những dải băng mềm mại này thành những lưỡi kiếm linh hoạt, sức chiến đấu của hắn sẽ tăng vọt.

Đúng lúc này, biểu tượng bánh răng ở góc tầm nhìn đột ngột nhấp nháy ánh đỏ. Một dòng chữ hiện ra:

[Cảnh báo: Phát hiện dao động năng lượng bất thường trong phạm vi 500 mét. Mục tiêu: Chưa xác định.]

Cơ Minh Hoan nheo mắt lại, sự hưng phấn trong lòng ngay lập tức được thay thế bằng sự cảnh giác cao độ. Hắn thu hồi dải băng, ép sát người vào bức tường cạnh cửa sổ, hơi thở trở nên cực nhẹ.

Hắn biết, rắc rối đầu tiên có lẽ đã tìm đến cửa sớm hơn dự kiến.