Chương 5: Bữa tối
Ánh đèn phòng khách tỏa sắc vàng ấm áp, xua đi phần nào cái nóng hầm hập của buổi hoàng hôn. Cơ Minh Hoan bước vào nhà, cảm nhận luồng khí mát mẻ từ chiếc quạt trần đang quay đều, lòng thầm thở phào một tiếng.
Hắn liếc nhìn Cố Khởi Dã. Người anh trai này vẫn đang mải mê dán mắt vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt nhanh như bay. Trong ký ức của Cố Văn Dụ, anh trai y là người phóng khoáng, có chút lông bông nhưng lại cực kỳ trách nhiệm với gia đình. Thế nhưng, dòng thông báo về nhiệm vụ chính tuyến vừa hiện ra khiến hắn không khỏi nảy sinh lòng cảnh giác.
"Cơm nước xong xuôi cả rồi, chỉ chờ chú mày về thôi." Cố Khởi Dã không ngẩng đầu lên, tùy tiện chỉ tay về phía bàn ăn. "Con bé Tử Mạch lại nhốt mình trong phòng rồi, chú mày vào gọi nó ra ăn cơm đi."
Cơ Minh Hoan khẽ gật đầu, đặt chiếc áo khoác đồng phục lên sofa rồi tiến về phía căn phòng cuối hành lang. Hắn khẽ gõ cửa, giọng điệu cố gắng bắt chước vẻ ôn hòa thường ngày của Cố Văn Dụ:
"Tử Mạch, ra ăn cơm thôi."
Bên trong không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng nhạc rock xập xình vọng ra từ khe cửa. Cơ Minh Hoan nhíu mày, định gõ cửa lần nữa thì cánh cửa đột ngột mở toang. Một cô thiếu nữ với mái tóc nhuộm màu khói, đôi mắt kẻ eyeliner đậm chất nổi loạn đứng đó, khoanh tay nhìn hắn với vẻ mất kiên nhẫn.
"Biết rồi, gào cái gì mà gào." Tô Tử Mạch hừ lạnh một tiếng, lách người đi qua hắn, hướng thẳng ra bàn ăn.
Cơ Minh Hoan đứng lặng tại chỗ, khẽ sờ mũi. Trong ký ức, cô em gái này kể từ sau khi mẹ mất liền trở nên lầm lì, tính tình thay đổi thất thường, cực kỳ bài xích sự quan tâm của người thân. Hắn lẳng lặng đi theo sau, ngồi xuống vị trí của mình.
Bữa cơm diễn ra trong không khí im lặng kỳ quặc. Cố Khởi Dã thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho hai đứa em, miệng không ngừng lải nhải về việc kỳ nghỉ hè này phải đi làm thêm ở đâu, tiền sinh hoạt tháng tới của lão già kia vẫn chưa thấy gửi về.
"Này, Văn Dụ." Cố Khởi Dã đột ngột lên tiếng, đôi mắt sau lớp tóc mái dài khẽ nheo lại nhìn hắn. "Dạo này chú mày có vẻ... hơi khác nhỉ?"
Tim Cơ Minh Hoan thắt lại một nhịp, nhưng gương mặt vẫn duy trì vẻ bình thản. Hắn thong dong lùa một miếng cơm, bình tĩnh hỏi lại:
"Khác chỗ nào?"
Cố Khởi Dã chống cằm, đánh giá hắn một lượt từ trên xuống dưới rồi bật cười:
"Nói không rõ được, chỉ là cảm thấy chú mày trầm ổn hơn hẳn, không còn vẻ lấm la lấm lét như trước nữa. Sao thế? Ở trường bị đứa nào bắt nạt à?"
"Không có, chỉ là trời nóng quá nên lười nói chuyện thôi." Cơ Minh Hoan nhàn nhạt đáp lại. Trong lòng hắn thầm nhủ người anh trai này quả nhiên có khứu giác nhạy bén.
Ánh mắt hắn vô tình lướt qua sợi dây chuyền thánh giá trên cổ Cố Khởi Dã. Dưới ánh đèn, mặt dây chuyền bạc dường như lóe lên một tia sáng xanh mờ nhạt rồi biến mất ngay tức khắc. Cơ Minh Hoan nheo mắt, đó chắc chắn không phải là phản chiếu ánh sáng thông thường.
Bí mật mà hệ thống nhắc tới, liệu có liên quan đến thứ này không?
Bữa cơm kết thúc, Tô Tử Mạch là người buông bát đầu tiên rồi biến mất vào phòng như một cơn gió. Cố Khởi Dã đứng dậy dọn dẹp bát đĩa, huýt sáo một điệu nhạc lạ lẫm. Cơ Minh Hoan định vào phụ giúp thì điện thoại trong túi quần rung lên liên hồi.
Hắn lấy điện thoại ra, là một tin nhắn từ số lạ:
[Tối nay, 11 giờ, sân thượng tòa nhà số 4. Có chuyện liên quan đến mẹ cậu.]
Đồng tử Cơ Minh Hoan co rụt lại. "Liên quan đến mẹ"? Tô Dĩnh chẳng phải đã chết trong vụ tai nạn do dị năng giả gây ra năm năm trước sao?
Hắn nhìn bóng lưng Cố Khởi Dã đang bận rộn trong bếp, lại nhìn về phía căn phòng đóng kín của Tô Tử Mạch. Ngôi nhà này, dường như mỗi một ngóc ngách đều đang che giấu những bóng ma của quá khứ.
Hắn cất điện thoại, trong lòng đã có quyết định. Bất kể là cạm bẫy hay sự thật, hắn buộc phải đi. Bởi vì nhiệm vụ của hắn không chỉ là sống sót dưới danh nghĩa Cố Văn Dụ, mà còn phải bóc tách từng lớp vỏ bọc của thế giới đầy rẫy dị năng giả này.
(Hết chương)