Chương 3: Trò Chơi Bắt Đầu
Cơ Minh Hoan chăm chú nhìn vào bảng điều khiển ảo đang trôi lơ lửng trước mắt. Những dòng chữ phát ra ánh sáng nhạt, chỉ mình hắn thấy được, tạo cảm giác như một lớp màn mỏng ngăn cách hắn với thực tại đầy nắng gió của sân trường.
Hắn thử đưa tay chạm vào mục 【 Bảng thuộc tính 】.
Ngay lập tức, một khung cửa sổ mới hiện ra, ghi chép chi tiết về cơ thể mà hắn đang chiếm hữu:
Nhân vật: Cố Văn Dụ
Thân phận: Học sinh lớp 11, Trường trung học số 5 Lê Kinh
Tình trạng thể chất: Bình thường (Hơi suy nhược do thức khuya)
Cảnh giới: Chưa nhập môn
Kỹ năng đặc định: Chưa kích hoạt
Cơ Minh Hoan khẽ nhếch môi. Một khởi đầu không thể bình thường hơn, nhưng chính sự bình thường này lại là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất. Hắn tắt bảng thuộc tính, chuyển sang mục 【 Bảng nhiệm vụ 】.
Dòng chữ đỏ thẫm hiện ra như một lời cảnh cáo:
[Nhiệm vụ chính tuyến: Bước chân vào bóng tối]
Nội dung: Tìm kiếm và tiếp xúc với "Sự kiện dị thường" đầu tiên tại thành phố Lê Kinh trong vòng 48 giờ tới.
Phần thưởng: Kích hoạt Hệ thống cây kỹ năng và mở khóa ký ức ẩn của Cố Văn Dụ.
Trừng phạt nếu thất bại: Linh hồn bị trục xuất, bản thể tại viện thí nghiệm rơi vào trạng thái chết não.
Ánh mắt Cơ Minh Hoan hơi trầm xuống. Trò chơi này không hề nhân từ như hắn tưởng. Nó không chỉ là phương tiện để hắn trốn thoát khỏi viện thí nghiệm, mà còn là một ván bài sinh tử. Nếu không thể hoàn thành vai diễn này, cái giá phải trả chính là mạng sống.
Hắn thu hồi tầm mắt, giao diện hệ thống biến mất, trả lại không gian yên tĩnh của góc sân trường vắng lặng. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối bắt đầu len lỏi vào từng ngõ ngách của thành phố.
"Sự kiện dị thường sao?" Hắn lẩm bẩm, bàn tay vô thức siết chặt quai cặp.
Lê Kinh nhìn bề ngoài thì phồn hoa, yên bình, nhưng trong ký ức vừa được nạp vào, Cơ Minh Hoan lờ mờ nhận ra những mảng tối không tên. Có những khu phố luôn bị phong tỏa không rõ lý do, có những người mất tích mà báo chí không bao giờ nhắc tới.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí tự do nhưng đầy rẫy nguy hiểm. Lúc này, từ phía cổng trường truyền đến tiếng còi xe inh ỏi và tiếng bác bảo vệ giục giã những học sinh cuối cùng rời đi.
Cơ Minh Hoan không chần chừ thêm nữa, hắn bước nhanh ra khỏi cổng trường. Bóng lưng thiếu niên cô độc hòa vào dòng người tấp nập trên phố, bắt đầu hành trình truy tìm những điều không thể giải thích trong lòng thành phố cổ kính này.