Chương 2: Ánh sáng trắng chói mắt dần tan đi, để lại cảm giác choáng váng nhẹ.
Cơ Minh Hoan cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, giống như vừa xuyên qua một lớp màng mỏng ngăn cách giữa hư ảo và thực tại. Khi hắn mở mắt ra lần nữa, hơi thở của sự sống, mùi vị phố thị và tiếng ồn ào từ xa xăm đồng loạt ùa vào giác quan, chân thực đến mức khiến hắn run rẩy.
Hắn đang đứng trên một con phố nhỏ ở ngoại ô Lê Kinh.
Dưới chân là mặt đường nhựa hơi bong tróc, xung quanh là những dãy nhà cũ kỹ mang đậm dấu ấn thời gian. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống, kéo dài bóng dáng của một thiếu niên đơn độc.
Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay mình. Không còn là ngón trỏ trắng bệch tách rời quái dị như trong không gian đen kịch kia, mà là một đôi tay thon dài, đầy sức sống của tuổi trẻ. Hắn sờ lên mặt, đường nét ngũ quan đã thay đổi, không còn là diện mạo của Cơ Minh Hoan nữa.
Lúc này, hắn chính là Cố Văn Dụ.
【Nhân vật trò chơi số 1: Cố Văn Dụ đã đăng nhập thành công.】
【Nhiệm vụ khởi đầu: Trở về "nhà".】
Dòng chữ pixel thoáng hiện lên trong tâm trí rồi biến mất. Cơ Minh Hoan – hay lúc này là Cố Văn Dụ – khẽ nhếch môi. Một luồng ký ức xa lạ nhưng lại vô cùng tự nhiên bắt đầu dung hợp vào đại não. Y biết căn nhà thuê của mình ở đâu, biết mình đang học trường nào, và quan trọng nhất, y cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang ẩn náu trong huyết quản.
Hắn thử tập trung ý niệm. Ngay lập tức, từ trong bóng tối dưới chân, những sợi dây dài màu đen kịt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương lẳng lặng trồi lên. Chúng uốn lượn như những con rắn độc, quấn quýt quanh cánh tay hắn một cách phục tùng.
"Đây chính là Đai trói buộc đen kịt sao?"
Hắn thầm đánh giá. Cảm giác này vô cùng kỳ diệu, giống như có thêm đôi tay thứ ba, thứ tư vậy. Hắn thu hồi dị năng, những sợi dây đen lập tức tan biến vào hư không.
Cố Văn Dụ bắt đầu bước đi. Hắn di chuyển chậm rãi qua những con hẻm nhỏ quen thuộc. Lê Kinh về đêm vẫn mang vẻ thâm trầm khó tả. Với tư cách là một "nhân vật màu xám", hắn không vội vã phô trương sức mạnh mà lặng lẽ quan sát thế giới này dưới một góc nhìn hoàn toàn mới.
Đi được một đoạn, hắn bỗng khựng lại. Ở góc cua phía trước có tiếng cãi vã và tiếng đổ vỡ truyền đến.
Một nhóm người mặc đồ đen đang bao vây một lão giả tóc bạc phơ. Bầu không khí căng thẳng đến mức đóng băng. Ánh mắt Cố Văn Dụ hơi nheo lại, hắn đứng nép vào bóng tối của bức tường, thu liễm hơi thở đến mức tối đa.
"Lão già, đưa 'Mảnh vỡ kỳ văn' ra đây, nếu không đừng trách tụi này không nể tình." Một gã cao lớn lạnh lùng lên tiếng, trên tay gã thấp thoáng ánh lên năng lượng màu xanh lục nhạt.
Lão giả kia dù hơi thở hổn hển nhưng ánh mắt vẫn vô cùng kiên định, người lão run lên vì giận dữ: "Đám chuột nhắt các ngươi... đây là vật của Kình Trung Tượng Đình, các ngươi dám cướp sao?"
Cố Văn Dụ đứng trong bóng tối, nhìn rõ mọi việc. Hắn thầm nghĩ: "Kỳ Văn Sứ? Vừa mới bắt đầu đã chạm trán với chủng tộc siêu phàm khác rồi sao? Thú vị thật."
Hắn không lập tức ra tay. Theo thiết lập "nhân vật màu xám", hắn không có nghĩa vụ phải cứu người, nhưng nếu việc cứu lão giả này mang lại lợi ích hoặc thông tin về viện nghiên cứu kia, hắn sẽ không ngần ngại.
Bàn tay hắn giấu trong túi áo khẽ động, một sợi đai đen kịt đã âm thầm luồn qua mặt đất, nhắm thẳng về phía chân của gã cầm đầu.
Cuộc chơi này dường như chỉ mới bắt đầu.