Chương 3: Bảo bối từ trên trời rơi xuống (2)
– Ta là Manue, đến từ Đại học Constantinople. Đoàn người chúng ta hiện như lục bình không rễ, khẩn cầu được dừng chân nghỉ ngơi tại quý địa.
Khi nhìn kỹ Manue, Frederick nhận ra khuôn mặt lão lộ rõ vẻ mệt mỏi, những người mặc trường bào trên thuyền cũng trong tình trạng tương tự, có lẽ đã lâu họ không được nghỉ ngơi tử tế.
Hắn hỏi:
– Manue các hạ, đoàn của ngài có bao nhiêu người?
Manue hơi ngập ngừng rồi đáp:
– Chúng ta có ba mươi sáu học giả, bảy mươi hai giáo sư và hai trăm năm mươi sáu học sinh. Năm mươi con thuyền kia phần lớn dùng để chở sách vở vận chuyển từ Constantinople ra ngoài.
Frederick gật đầu, quay sang nghiêm nghị dặn dò Afu và Franz:
– Các ngươi lập tức sắp xếp chỗ ăn ở cho Manue các hạ và mọi người. Nhất định phải để tất cả được ăn no ngủ kỹ, nếu thiếu nhu yếu phẩm thì lập tức điều động từ lâu đài Wesson tới.
Trấn Treuchtlingen chỉ có hơn một nghìn dân, nay đón thêm hơn ba trăm khách nhân nên việc tiếp đãi chắc chắn sẽ gặp khó khăn. Nơi có thể chứa được nhiều người cùng lúc nhất hiện nay chỉ có giáo đường của Quang Minh giáo hội.
– Manue các hạ. – Frederick cười khổ – Đêm nay mọi người tạm nghỉ tại giáo đường có được không?
Manue tỏ vẻ do dự. Quang Minh giáo hội ở vùng Liên minh Rhein và giáo hội Constantinople thuộc hai phái hệ khác nhau, vốn có nhiều mâu thuẫn. Trên đường chạy nạn, họ không tìm được nơi dừng chân cũng vì hai lý do: một là vùng trung hạ lưu sông Danube là khu vực bán nông bán du mục, người dân không mấy tôn trọng học giả; hai là thành Wien – thành phố lớn đầu tiên họ đi qua – đã từ chối tiếp nhận vì sự khác biệt phái hệ giáo hội.
Afu nhận ra sự lưỡng lự của đối phương, liền gợi ý cho Frederick:
– Lão gia, hay là để khách nhân chia ra nghỉ tạm tại tòa án và văn phòng của trấn, hai nơi đó cũng khá rộng rãi.
Frederick vỗ trán, hai địa điểm đó quả thực không nhỏ, lại nằm gần nhau nên dễ dàng hỗ trợ. Hắn liền hỏi ý kiến Manue:
– Các hạ thấy thế nào?
Manue thở dài một tiếng, gật đầu đồng ý.
Thế là cả hai bên bắt đầu tất bật công việc. Franz đi chuẩn bị chỗ nghỉ và tìm người nấu bữa tối, còn Afu trực tiếp đến các xưởng xay bột bên sông mua bột mì, đồng thời cử người đến từng nhà dân để thu mua lạp xưởng.