Chương 2: Bảo bối từ trên trời rơi xuống
Đồ nướng vốn là phương thức nấu nướng có lịch sử lâu đời nhất, tại nơi này còn có câu nói: "Không nướng không thành yến", ý chỉ nếu thiếu đi thịt nướng thì không thể coi là một yến tiệc đúng nghĩa.
Phu xe cùng đám thợ săn đã theo Frederick chạy đôn chạy đáo trong rừng suốt mấy ngày qua, vị lãnh chúa trẻ tuổi tự nhiên muốn mời họ dùng một bữa thịnh soạn. Tuy rằng gà rừng và thỏ đều do thợ săn bắn được, việc trông coi bếp lửa cũng do quản gia Afu đảm nhiệm, nhưng trình tự tẩm ướp hương liệu lại do đích thân Nam tước Wesson thực hiện. Điều này khiến đám "tân khách" không khỏi cảm thấy thụ sủng nhược kinh.
Trong rừng không thiếu các loại hương thảo, Frederick hái mỗi thứ một ít rồi đập nát thành hỗn hợp bùn màu xanh lục, trông khá giống "Thú nhân vận mệnh", sau đó thoa đều lên thịt rồi đem nướng là được.
Sau khi dùng xong bữa trưa, cả đoàn băng qua một cây cầu đá để sang phía bên kia bờ sông. Dọc theo bờ đập của sông Schwabenkrieg – một nhánh của sông Main – là hàng chục guồng nước xếp thành dãy dài. Những bánh xe nước khổng lồ chuyển động tạo ra tiếng "chi chi nha nha" không dứt.
Lúa mì trong vùng vừa thu hoạch xong vào tháng trước, trước các xưởng xay bột giờ đây đậu đầy xe ngựa vận chuyển lúa mạch và bột mì. Xa hơn một chút là tiệm thợ mộc và tiệm thợ rèn. Sức nước từ guồng nước có thể kéo theo máy cưa, máy tiện, máy khoan của tiệm mộc, hoặc vận hành cối giã quặng, búa rèn, ống bễ và đá mài của tiệm thợ rèn.
Phần lớn các xưởng dùng sức nước này đều thuộc sản nghiệp của gia tộc Wesson, số còn lại là của các phong thần dưới trướng. Frederick bảo phu xe và thợ săn về nhà trước, rồi quay sang nói với quản gia:
– Afu, đi vào xưởng xay bột xem sao.
Xưởng xay bột là một trong những nguồn thu nhập chính của gia tộc, ngoài lúa mạch còn xay các loại hạt và ngũ cốc khác. Hai người tiến vào một xưởng gần nhất, tay quản sự thấy lãnh chúa trực tiếp tới thăm liền tươi cười định nghênh đón, nhưng Frederick xua tay ra hiệu cho hắn cứ tiếp tục làm việc.
Bên trong xưởng vô cùng ồn ào, các bộ phận chuyển động ma sát vào nhau phát ra những âm thanh chói tai, dù đã tra thêm dầu cũng chẳng cải thiện được bao nhiêu. Frederick đứng lặng im quan sát. Trục của guồng nước là nguồn động lực chính, vừa kéo theo cối đá, vừa vận hành hệ thống sàng bằng lông đuôi ngựa và quạt gió để phân loại hạt.
Trong lòng hắn đang toan tính về một món đồ có thể mang lại lợi nhuận lớn. Với điều kiện hiện tại, hắn hoàn toàn có thể tạo ra một sản phẩm thô sơ nhưng khả dụng, và quan trọng là thị trường đang rất rộng mở, hứa hẹn sẽ trở thành "con bò rụng tiền" cho gia tộc.
Chẳng bao lâu sau, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên trước cửa xưởng. Một ma pháp sư khoảng mười sáu, mười bảy tuổi vội vã chạy vào. Bước chân của hắn gấp gáp đến nỗi cây đũa phép cầm trên tay suýt chút nữa đã va phải người công nhân đang vác lúa mì.
Frederick nhíu mày. Jurgen là hậu duệ của kỵ sĩ dưới trướng gia tộc Wesson, cũng là người nổi bật nhất trong lứa ma pháp sư trẻ tại lãnh địa. Bình thường hắn vốn trầm ổn, sao hôm nay lại hoảng hốt đến vậy?
Jurgen tiến đến bên cạnh Frederick, thấp giọng nói:
– Lão gia, mời người nhanh chóng đến bến tàu Treuchtlingen, ở đó có rất nhiều khách nhân cập bến.
Treuchtlingen là một trấn nhỏ nằm cách lâu đài Wesson tám cây số về phía Tây Nam, nằm bên bờ sông Altmühl – một nhánh của sông Danube, đi đường bộ sẽ đến rất nhanh.
Frederick hỏi:
– Khách từ phương nào tới?
– Từ Constantinople. – Jurgen đáp – Mùa xuân năm nay Constantinople xảy ra nội loạn, các học giả tại các trường đại học và thư viện trong thành phải chạy nạn. Rất nhiều người đã xuôi theo sông Danube mà đến đây, nghe nói còn mang theo rất nhiều vật dụng.
Frederick nghe xong suýt chút nữa đã nhảy dựng lên, lập tức ra lệnh:
– Ngươi mau tới trang viên bên hồ Brombachsee, bảo họ chuẩn bị sẵn sàng để tiếp đãi khách quý! Chuyện này nhất định phải làm cho tốt, nếu xảy ra sai sót thì ngươi tự biết hậu quả đấy.
Hồ Brombachsee nằm giữa núi rừng phía Bắc lâu đài Wesson khoảng mười cây số, có đường thủy thông suốt, bên hồ có một tòa trang viên rộng lớn của gia tộc. Khi phụ thân Frederick còn sống, hằng năm ông thường cùng các phong thần đến đó săn bắn vào mùa thu.
Ở bất cứ thế giới nào, điều thiếu hụt nhất luôn là nhân tài. Trận chiến năm ngoái không chỉ khiến Frederick mất đi phụ thân, mà mười một vị kỵ sĩ cùng ra trận cũng một đi không trở lại. Hiện tại, lực lượng phòng ngự của lãnh địa Wesson vô cùng mỏng manh, chỉ còn lão kỵ sĩ Franz cùng những tài năng trẻ như Jurgen, Lothar và Andrew chống đỡ. Việc phát triển lãnh địa sau này cần đủ mọi hạng người tài, dù là tự bồi dưỡng hay thu hút từ bên ngoài thì bao nhiêu cũng không đủ.
Frederick vốn định đến thành phố Minh Hưng ở phía Nam để mời học giả về dạy dỗ đám người Jurgen, cũng là để bổ túc kiến thức cho chính mình. Nay thật đúng là cầu được ước thấy, một đoàn học giả từ Constantinople – nơi có bầu không khí học thuật nồng đậm nhất – đã tìm đến cửa. Nếu không thể giữ họ lại, Frederick cảm thấy mình thà đâm đầu vào miếng đậu phụ mà chết cho xong.
Frederick cùng Afu lấy hai con ngựa, thúc roi chạy bán sống bán chết về hướng Treuchtlingen. Quãng đường tám cây số nhanh chóng bị bỏ lại sau lưng.
Bến tàu ngoài trấn hiện tại vô cùng hỗn loạn, Frederick vừa đến nơi đã không khỏi giật mình. Sông Altmühl vốn có nhiều xưởng xay bột, bến tàu thường xuyên có thuyền chở lúa mì và bột mì neo đậu, nay lại xuất hiện thêm một hạm đội quy mô lớn khiến toàn bộ tuyến đường thủy bị tắc nghẽn.
Lão kỵ sĩ Franz đang đóng quân tại Treuchtlingen, lúc này đang trò chuyện cùng một lão giả. Vị lão giả này có cái đầu hói nhưng bộ râu quai nón rất rậm, tay cầm đũa phép, mặc trường bào sẫm màu với chiếc đai lưng màu tím nổi bật.
– Lão gia. – Afu nói khẽ vào tai Frederick – Trong giới học giả Constantinople, chỉ những vị hiền giả được cung đình công nhận mới có tư cách đeo đai lưng màu tím.
Frederick khẽ gật đầu, lập tức tiến tới tự giới thiệu:
– Ta là Frederick von Wesson, Nam tước của vùng này. Hoan nghênh Hiền giả các hạ đã quang lâm.
Lão giả hành lễ đáp từ, dùng thứ tiếng Rhein mang theo khẩu âm lạ lẫm nói: