ItruyenChu Logo

[Dịch] Công Nghiệp Hoá Lãnh Chúa

Chương 29. Sơ bộ bố cục hoàn thành

Chương 29: Sơ bộ bố cục hoàn thành

Với tư cách là nữ tổng quản phòng bếp của lâu đài Wesson, Okso dù trẻ tuổi nhưng năng lực hết sức xuất chúng, luôn quản lý mọi việc ngăn nắp, gọn gàng.

Chỉ là khi thấy lão gia “hứng chí bừng bừng”, liên tục đem đủ loại đồ ăn đi sấy khô rồi lại ngâm nước, nàng nhất thời không biết phải làm sao cho phải.

Đợi đến lúc Frederick làm xong thí nghiệm, hắn mới phát hiện ngay cả phần cơm trưa của mình cũng bị đem đi khử nước.

Katie gãi đầu hắn, khẽ cười nói: "Không sao, nhân bánh khô một chút vẫn ăn được, uống thêm chút canh là xong."

Bữa trưa trôi qua trong tiếng lầm bầm oán trách của Psyche về thức ăn, Frederick thì giả vờ như không nghe thấy.

Koehler lần đầu tiên tới lâu đài dùng bữa cùng hiệu trưởng, nhất thời không rõ có phải hiệu trưởng thích ăn đồ khô hay không, thế là y chọn cách im lặng.

Richard Nael vẫn luôn tìm y trò chuyện việc nhà. Y cẩn thận đáp lại những câu hỏi như nhà có bao nhiêu mẫu ruộng, có mấy miệng ăn, hay đã mua nhà chưa.

Frederick thấy Koehler ngoài ba mươi tuổi, phong thái tuấn tú lịch sự, ăn nói mạch lạc rõ ràng, thầm đánh giá y là một người khá.

Katie chỉ duy trì lễ nghi tối thiểu trên bàn ăn, chuyên tâm xử lý phần nhân thịt bò vụn khô khốc.

Bữa trưa tẻ nhạt kết thúc, Psyche đưa Katie và Koehler tiến về thư phòng của Frederick, hôm nay nàng đã trưng dụng nơi này.

Buổi sáng nàng đã vẽ không ít bản vẽ, hiện tại bắt đầu giảng giải cho hai người. Frederick đứng một bên nghe xem kỹ thuật tạo giấy của nàng rốt cuộc là thế nào.

Nghe xong, Frederick ngẩn người ra, thầm nghĩ không ngờ lại có thể làm như vậy.

Phương pháp tạo giấy của Psyche nghe qua không quá phức tạp.

Nguyên liệu sử dụng là các loại gỗ thông, gỗ tùng trắng thông thường. Thân cây sau khi bóc vỏ được cưa thành đoạn, đặt vào máy tiện cải tiến chạy bằng sức nước để bào ra các phiến mỏng dày từ 2 đến 3mm. Cuối cùng, những phiến này được cắt thành các mảnh gỗ hình bình hành dài từ 16 đến 20mm theo chiều sợi gỗ để tăng diện tích tiếp xúc với dịch axit, chuẩn bị cho công đoạn tiếp theo.

Đồng thời, nàng đem dịch axit màu lục của Slime bỏ vào nồi gốm thêm nước đun sôi. Khi nước chuyển sang màu lục thì lọc bỏ bã và khử nước, thu được dịch axit Slime nguyên chất màu xanh đậm để dự phòng.

Trong nồi gốm lớn, nàng pha dịch axit Slime với nước theo tỉ lệ một phần năm mươi rồi khuấy đều. Các phiến gỗ mỏng sau khi hấp trong lồng một tiếng sẽ được cho vào nồi ngay khi còn nóng, đảm bảo dịch axit ngập hoàn toàn mặt gỗ.

Sau đó, nàng đậy nắp châm lửa, đun cho dịch axit sôi lăn tăn, thỉnh thoảng mở nắp khuấy nhẹ. Phiến gỗ được nấu trong dịch axit khoảng 3 giờ cho đến khi trở nên xốp mềm.

Tại xưởng xay, nàng chuẩn bị ba thạch mài có rãnh thép với độ nhám khác nhau, từ thô đến mịn.

Phiến gỗ vớt ra từ dịch axit được rửa sạch bằng nước trong, sau đó lần lượt đi qua ba công đoạn mài thô, mài trung và mài mịn, cuối cùng thu được bột giấy dạng lỏng.

Bột giấy này được pha thêm nước, kết hợp với rau câu làm chất phân tán và CaCO

3

làm chất phụ gia. Sau khi khuấy trộn kỹ, hỗn hợp sẽ bước vào quy trình xeo giấy, ép phẳng và sấy khô.

Quy trình này nhìn thì đơn giản nhưng thực tế thao tác lại nảy sinh rất nhiều vấn đề chi tiết. Chỉ riêng việc thử nghiệm nồng độ bột giấy, tỉ lệ phụ gia hay độ dày mỏng của trang giấy đã tiêu tốn không ít công sức, chưa kể đến việc xây dựng xưởng, chế tạo thiết bị chuyên dụng và đào tạo nhân công.

Frederick ước tính, phải mất một năm nữa mới có thể sản xuất ra loại giấy dùng được.

Sau đó còn là vấn đề in ấn, vật liệu đúc chữ, công thức mực in... tất cả đều cần nghiên cứu không ngừng.

Khi Psyche đang giảng giải chi tiết thì có khách đến tìm Frederick.

Hôm nay Basf có vẻ rất vui mừng, nụ cười trên mặt y rạng rỡ như ánh mặt trời giữa trưa khi thấy Frederick bước vào phòng khách.

Frederick thấy vành mắt y hơi thâm, trong mắt đầy tia máu, bèn hỏi: "Sao thế, lại thức đêm à?"

Basf đáp ngay: "Chỉ cần có thể giải ưu cho hiệu trưởng, mệt mỏi chút có là gì!"

Frederick lắc đầu, ra hiệu cho y ngồi xuống ghế sô pha. Đợi Tarot bưng trà lên, hắn mới nói: "Công việc bận rộn đến mấy cũng phải nghỉ ngơi. Đừng để lúc trẻ dùng sức khỏe đổi tiền, đến già lại phải dùng tiền mua sức khỏe."

Basf lập tức đứng bật dậy, dõng dạc: "Ghi nhớ lời hiệu trưởng dạy bảo!"

Frederick dở khóc dở cười, xua tay bảo y ngồi xuống, cười hỏi: "Sao, áp lực kiếm tiền cưới vợ lớn đến vậy à?"

Mặt Basf đỏ bừng, ấp úng không nói nên lời.

Frederick không trêu chọc y nữa, chỉ tay vào túi da dưới chân y: "Cho ta xem ngươi mang đến thứ gì nào."

Basf lập tức lấy các mẫu nhựa Slime ra, bày từng món lên bàn trà.

Frederick bình thản xem xét một lượt rồi khẽ thở dài.

Basf giật mình, lòng thắt lại vì căng thẳng, nghĩ bụng hay là mình làm hỏng việc rồi.

"Ta thật không hiểu nổi." Frederick đầy thắc mắc hỏi, "Trong tay ngươi có con gà đẻ trứng vàng thế này, sao còn phải sầu não vì tiền cưới vợ?"

Basf ngẩn ra, rồi lại tươi cười: "Nếu không có trí tuệ của hiệu trưởng, con gà ấy làm sao biết đẻ trứng được."

Frederick liếc y một cái, thầm nghĩ mình từ khi nào đã thành “bạn của gà mái” rồi?

Basf lập tức chuyển chủ đề: "Trước kia ở Constantinople, những học giả như chúng ta hàng năm đều có bổng lộc hậu hĩnh, chẳng bao giờ phải lo về tiền bạc."

"Giờ thì khác rồi, mọi người chạy nạn đến đây, thu nhập không còn như trước. Tuy không đến mức chết đói nhưng muốn sống sung túc như xưa thì không thể, chỉ còn cách nghĩ đủ đường kiếm tiền."

"Gần đây giáo sư Omet làm ổ trục cho hiệu trưởng, nhận được không ít tiền hoa hồng, phu nhân của ông ấy đã bắt đầu cho phép ông ấy uống rượu lại rồi."

"Giáo sư Osram và đám học sinh thì đi khắp nơi cho vay để lắp đặt đèn đường trong thành Wesson. Hiệu trưởng lại phê duyệt cho ông ấy xây xưởng, mới đó mà tiền nợ đã trả được một phần mười."

"Thậm chí có thương nhân sẵn sàng cho giáo sư Osram vay tiền xây xưởng mà không lấy lãi, chỉ yêu cầu giáo sư ưu tiên cung cấp hàng cho họ trước."

"Nếu không có phó hiệu trưởng Manuel nhắc nhở, e là mọi người mải mê kiếm tiền mà quên luôn cả việc tuyển sinh rồi."

Frederick nghe xong liền cười: "Ngươi nói với mọi người, cứ chịu khó vào trong thành mà quan sát, biết đâu lại tìm được cảm hứng."

Dứt lời, hắn cầm một khối nhựa Slime cứng trong suốt lên, gõ nhẹ, phát ra tiếng kêu thanh thúy.

"Ngươi có từng nghĩ dùng loại vật liệu này thay thế thủy tinh không?" Frederick hỏi.

Basf trả lời: "Loại nhựa cứng này hơi giòn, sau khi pha màu lại càng giòn hơn, làm đồ dùng rất dễ vỡ."

Thời đại này, thủy tinh ngoài cửa sổ và gương soi thì chủ yếu là các loại bình lọ màu sắc hoặc đồ mỹ nghệ.

Frederick chỉ tay ra cửa sổ: "Thử dùng nó thay kính cửa sổ xem."

Basf cười khổ: "Không được đâu, tôi thử rồi, giòn quá, chỉ cần rung động mạnh một chút là nứt ngay."

Frederick gật đầu, cầm một khối nhựa Slime trong suốt khác lên suy ngẫm. Khối này khi bóp vào thấy cứng nhưng vẫn có độ đàn hồi nhất định, hơi giống cục tẩy.