ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Vô Hạn Huyết Hạch

Chương 8. Nguyên lai ta là thiên tài (2)

Chương 8: Nguyên lai ta là thiên tài (2)

Điều duy nhất khiến họ tạm an lòng là tốc độ của cự quy khá chậm. Cả hai nín thở, không rời mắt khỏi con quái vật. Con cự quy dùng sức nặng nghiền nát một con đường rộng xuyên qua rừng rậm, rồi chậm rãi đi tới bờ sông, cách gò đất chỉ khoảng hai trăm mét.

Nó vươn cổ, đưa cái miệng khổng lồ xuống nước. Hóa ra nó muốn uống nước.

Nhưng ngay sau đó, nước sông bỗng nổ tung, hàng loạt dây leo bắn ra. Chúng như mười mấy con cự mãng lập tức quấn lấy đầu cự quy, rồi thuận thế siết chặt hai chân trước và nửa thân người nó. Hơn mười sợi dây leo dốc toàn lực lôi kéo, ý đồ lôi con cự quy xuống sông.

Con cự quy phát ra một tiếng kêu trầm đục, bốn chân đạp mạnh xuống đất để chống lại sức kéo. Đồng thời, nó vẫn tranh thủ hút nước sông một cách ngon lành. Càng lúc càng có nhiều dây leo bắn lên quấn lấy nó. Cự quy chống trả quyết liệt, bốn chân to như cột đình lún sâu xuống bùn. Tuy nhiên, khi số lượng dây leo lên đến hơn hai mươi sợi, cự quy bắt đầu không chống đỡ nổi, thân thể từng chút một bị kéo về phía dòng sông.

Tử Đế hít một hơi lạnh, sự khủng bố của đám dây leo khiến nàng rùng mình. Nàng từng nghĩ chúng là ma thực cấp Bạch Ngân, nhưng giờ đây khi chúng bộc phát toàn lực, khí tức rõ ràng là cấp Hoàng Kim!

Cả hai đều là sinh vật cấp Hoàng Kim, nhưng dây leo rõ ràng chiếm ưu thế về địa lợi. Ngay khi hai người tưởng rằng cự quy sẽ bại trận, từ những lỗ thủng trên mai rùa bỗng phun ra một luồng khói đen đặc. Khói xông thẳng lên trời, nhiệt lượng khổng lồ tỏa ra khiến không khí xung quanh nóng rực.

Chỉ vài hơi thở sau, từ những lỗ thủng đó bắt đầu chảy ra nham thạch màu đỏ sậm. Nham thạch dọc theo mai rùa chảy xuống, bao phủ lấy đám dây leo và nhanh chóng thiêu cháy chúng. Hơn hai mươi sợi dây leo bị đốt đứt, mang theo lửa tàn nhanh chóng rụt về dưới nước.

Nham thạch chảy xuống sông, tạo ra những cột hơi nước bốc lên nghi ngút. Cự quy nhờ đó thoát khốn, nó thong dong quay người rời đi, để lại một bãi nham thạch đang dần đông cứng. Khối nham thạch nguội đi tạo thành một mảng đất đỏ sậm mới. Dù vậy, nhiệt độ trong không khí vẫn rất cao, Châm Kim và Tử Đế đều đã ướt đẫm mồ hôi.

Tử Đế chưa hết bàng hoàng, nhìn theo bóng dáng cự quy đang xa dần: "Ta hiểu rồi. Gò đất dưới chân chúng ta chính là do nham thạch của cự quy tạo thành. Khó trách địa thế nơi này lại đột ngột như vậy."

"Rốt cuộc đó là quái vật gì?" Châm Kim cảm thán, tim vẫn còn đập thình thịch.

Tử Đế lắc đầu. Nàng tu hành ma pháp, vốn rất chú trọng tích lũy kiến thức nhưng lại hoàn toàn không biết gì về loài cự quy phun nham thạch và có ngà voi này.

Cũng may mọi chuyện đều hữu kinh vô hiểm. Cự quy không quan tâm đến họ, và họ cũng đủ cẩn thận để không rơi xuống sông.

"Sinh vật trên hòn đảo này quá kỳ quái, ta chưa từng thấy bao giờ. Chúng ta nên mau chóng rời khỏi đây." Tử Đế nói.

Châm Kim gật đầu, hắn chạy xuống gò đất và nhanh chóng mang lên những đoạn gỗ để dựng cầu. Nhờ cự quy giẫm nát vô số cây đại thụ nên việc thu thập gỗ của hắn trở nên rất dễ dàng.

Hai người thuận lợi đi qua cầu, trở về bờ bên kia. Đi ngược lên thượng nguồn một đoạn, Tử Đế tìm thấy dấu vết lúc nàng chạy trốn.

Trong lòng Châm Kim lại trĩu nặng. Chỉ trong thời gian ngắn, hắn đã thấy ác lang cấp Bạch Ngân, dây leo và cự quy cấp Hoàng Kim. Hòn đảo này thực sự quá nguy hiểm. Hắn nhận ra tình cảnh của mình đang ngàn cân treo sợi tóc.

"Không thể thúc động đấu khí, chỉ dựa vào sức lực hiện tại, ngay cả bẻ cành cây cũng khó khăn. Trước đó hạ được con ác lang hoàn toàn là do mưu mẹo. Lúc đó nó đang ở trên không, không có chỗ mượn lực, lại bị ta đánh bất ngờ nên mới rơi xuống sông. Nếu giao đấu chính diện, e rằng ta lành ít dữ nhiều. Nếu gặp lại hung thú như vậy, ta phải làm sao?"

Hắn hiện tại tay không tấc sắt, trí nhớ tàn khuyết khiến hắn không thể nhớ lại cách vận dụng đấu khí. Nếu không có đấu khí, với tố chất cơ thể này, hắn chỉ là một miếng mồi di động trong rừng rậm mà thôi.

"Ta thậm chí không bảo vệ được bản thân, làm sao cứu được Tử Đế?" Nhìn thiếu nữ phía trước, Châm Kim thấy nôn nóng và áy náy. Tử Đế đã liều mạng cứu hắn, tình nghĩa sâu nặng biết bao. Nàng lại khéo hiểu lòng người, bình tĩnh và thông minh.

"Ta phải sống sót, và phải bảo vệ nàng thật tốt!" Châm Kim thầm hạ quyết tâm.

"Đúng rồi, Tử Đế." Châm Kim phá vỡ sự im lặng, chủ động hỏi: "Thực lực của ta rốt cuộc như thế nào?"

Thiếu nữ chậm bước lại, hơi ngoảnh đầu, cân nhắc rồi đáp: "Đại nhân, ngoại giới công nhận ngài có thực lực cấp Hắc Thiết."

Châm Kim hơi nhướn mày. Cách trả lời của nàng rất thú vị. "Ngoại giới công nhận?"

"Đúng vậy." Tử Đế gật đầu, tiếp tục dò đường, "Thực lực ngài thường thể hiện ra là Hắc Thiết cấp. Thế nhưng theo ta suy đoán, chắc chắn không chỉ có vậy. Bởi vì lần này ngài vượt biển là để cạnh tranh vị trí thành chủ Bạch Sa thành. Mà người đứng đầu một thành ít nhất phải có tu vi Bạch Ngân mới có thể phục chúng."

Câu trả lời này mang lại lượng thông tin rất lớn. Châm Kim nhanh chóng suy tư. Dù ký ức về bản thân bị thiếu hụt nhưng những kiến thức thời cuộc của hắn vẫn khá đầy đủ.

Thánh Minh Đại Đế của nhân tộc là bậc hùng tài vĩ lược, không chỉ thống nhất đại lục nhân tộc mà còn lập quân viễn chinh xâm chiếm Hoang Dã đại lục. Bạch Sa thành chính là một tiền đồn của nhân tộc tại đó. Châm Kim chính là một thành viên trong đoàn quân viễn chinh, nhưng hắn thuộc nhóm đi sau để tiếp quản.

"Ta muốn cạnh tranh làm thành chủ Bạch Sa?"

Dù cũng có những thành chủ cấp Hắc Thiết, nhưng ở một nơi như Hoang Dã đại lục, chắc chắn sẽ không có chuyện một người thực lực yếu kém lại được giao trọng trách đó.

Cho dù là đấu khí hay ma pháp, tu luyện đều mang lại sự thăng hoa về bản chất sinh mệnh: Thanh Đồng, Hắc Thiết, Bạch Ngân, Hoàng Kim. Cấp Thanh Đồng là tinh anh trong quân đội, thường giữ chức đội trưởng. Hắc Thiết là cốt cán của các tổ chức, như Tử Đế vậy. Bạch Ngân đủ tư cách trấn giữ một phương. Còn Hoàng Kim thì vô cùng hiếm hoi, thường là trụ cột của các đại quý tộc hoặc vương quốc nhỏ.

"Như vậy, có lẽ ta nắm giữ thực lực cấp Bạch Ngân. Năm nay ta mới mười sáu tuổi đã đạt đến cấp bậc này, tư chất quả thực bất phàm. Không chỉ vậy, ta còn biết che giấu thực lực khiến bên ngoài chỉ nghĩ mình ở cấp Hắc Thiết. Xem ra ta tuy trẻ tuổi nhưng tâm cơ cũng không hề nông cạn."

Châm Kim dần định hình lại nhận thức về bản thân. Ở tuổi của hắn, đạt đến Hắc Thiết đã là xuất sắc, như Tử Đế. Còn mười sáu tuổi mà đạt cấp Bạch Ngân thì đích thị là một thiên tài.

Dĩ nhiên vẫn có những trường hợp mười sáu tuổi đạt cấp Hoàng Kim, nhưng điều đó cực kỳ hiếm thấy và thường được các thế lực bảo vệ nghiêm ngặt. Nếu hắn là cấp Hoàng Kim, có lẽ đã không bị phái đến Hoang Dã đại lục để tranh giành chức thành chủ đầy rủi ro này.

"Mọi chuyện sẽ ngày càng đặc sắc hơn..." Châm Kim tự nhủ khi bước tiếp vào sâu trong rừng thẳm.