Chương 3: Khi ta tỉnh lại (2)
Ngay khi trút bỏ được gánh nặng, thân cây bật ngược trở lại, cành lá rung chuyển xào xạc. Thiếu nữ kiệt sức quỳ sụp xuống đất, hai tay chống đỡ thân mình. Mặt nàng tái nhợt, những giọt mồ hôi từ chóp mũi và cằm thi nhau rơi xuống thảm cỏ. Đầu óc nàng choáng váng, nhưng trong lòng lại ngập tràn niềm vui sướng vì đã vượt qua thử thách nghẹt thở.
Nghỉ ngơi đôi chút, cảm giác chóng mặt qua đi, nhưng chân tay nàng bắt đầu tê dại vì vận động quá mức. Nàng lấy giày ra định đi vào thì thấy hai chân đã bị trầy xước diện rộng, mười đầu ngón tay cũng rướm máu. Lúc leo cây vì quá căng thẳng nên nàng không cảm nhận được gì, giờ đây những cơn đau mới bắt đầu ập đến dữ dội.
Cánh tay và đùi nàng run rẩy liên hồi do mất nước và kiệt sức. Phía sau lưng, thiếu niên vẫn nằm im lìm, dường như càng lúc càng nặng nề hơn.
Ngay khi nàng vừa định đi giày vào...
Rống!
Một tiếng sói gầm vang lên, một bóng đen to lớn như con nghé lao ra từ bụi rậm. Tử Đế rụng rời tay chân, xoay người lại thì thấy một con cự lang màu xanh đậm. Đồng tử nàng co rụt, cảm giác lạnh lẽo bao trùm như rơi vào hầm băng.
Con cự lang nhe răng, giữa kẽ răng vẫn còn dính những mẩu thịt tươi. Đôi mắt nó đỏ quạch, nhìn chằm chằm thiếu nữ với sát ý bạo ngược.
Do xoay người quá gấp và quên mất sức nặng của thiếu niên trên lưng, Tử Đế ngã nhào xuống cỏ. Sự yếu ớt và chật vật của nàng càng kích thích thú tính của con quái vật. Tuy nhiên, nó vẫn đứng khựng lại ở bờ bên kia, bồn chồn nhảy qua lại vì e dè dòng sông.
Thấy vậy, Tử Đế biết mình đã đúng khi chọn cách qua sông. Nhưng ngay sau đó, con cự lang lại bắt chước nàng, đặt chân lên thân cây gỗ nằm ngang kia. Rõ ràng, con thú này sở hữu trí tuệ khiến người ta kinh hãi.
Dù to lớn nhưng nó giữ thăng bằng rất tốt, tốc độ leo còn nhanh hơn nàng nhiều. Trong cơn kinh hoàng, Tử Đế như bừng tỉnh, nàng rút dao găm cắt đứt dây thừng, nhảy dựng dậy lao đến xô mạnh vào thân cây đang vắt ngang sông.
Thân cây rung chuyển dữ dội. Dù không bị gãy nhưng cũng đủ làm con cự lang mất đà, suýt rơi xuống nước. Nó buộc phải nhảy ngược về bờ cũ, gầm gừ đầy giận dữ.
Tử Đế ban đầu mừng rỡ, nhưng sau đó lại thấy hối hận: "Đáng lẽ ta nên đợi nó ra đến giữa chừng rồi mới ra tay, để nó rơi xuống sông cho cá ăn!"
Hai bên đứng hai bờ đối đầu. Con sói không ngừng gào thét nhưng không chịu rời đi. Tử Đế nhìn chằm chằm đối phương, hễ thấy nó có ý định leo lên cây là nàng lại tác động khiến thân cây rung lắc.
Sau một hồi suy nghĩ, nàng nhận ra hành động lúc nãy là đúng đắn. Nàng không biết con sói có thể nhảy xa bao nhiêu, nếu để nó tiến vào quá sâu, nó có thể nhảy thẳng sang bờ bên này. Hơn nữa, việc nó rơi xuống sông có bị tiêu diệt hay không cũng là một ẩn số. Cách an toàn nhất là triệt tiêu mọi cơ hội của nó.
Thời gian trôi qua, con cự lang thử thêm vài lần đều thất bại. Cuối cùng, nó xoay người lặn mất tăm vào rừng rậm.
Tử Đế đứng ngây người, một lúc sau mới định thần lại rồi ngồi bệt xuống đất. Khuôn mặt căng cứng của nàng giãn ra, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Nàng đã giữ được mạng sống!
Thiếu nữ cứ thế khóc nức nở, đôi vai run rẩy như một con mèo nhỏ yếu ớt. Nhưng ngay sau đó, nàng đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt đầy hoảng sợ.
"Con cự lang đó thực sự bỏ cuộc sao? Không, với những gì đã xảy ra, chắc chắn nó không dễ dàng từ bỏ như vậy."
Nàng rùng mình khi nghĩ đến một khả năng: "Nó rời đi là để đánh lạc hướng mình. Có lẽ nó đang chạy dọc bờ sông để tìm một đoạn hẹp hơn hoặc một cây cầu tự nhiên khác để sang đây!"
Nghĩ đến đó, nàng run rẩy. Bây giờ phải làm sao? Cõng hắn leo ngược lại? Thể lực nàng đã cạn kiệt, không thể làm lại lần nữa. Tiếp tục chạy trốn? Với tốc độ của nàng khi cõng thêm một người, chắc chắn sẽ bị bắt kịp.
"Chỉ còn cách cuối cùng thôi!"
Ánh mắt Tử Đế lóe lên vẻ kiên nghị. Nàng quỳ xuống bên cạnh thiếu niên, lấy ra một viên tinh thể màu trắng sữa. Nàng tập trung tinh thần, dùng toàn lực để kích hoạt nó. Viên tinh thể lơ lửng trên trán thiếu niên nhưng mãi không có phản ứng.
"Không được sao? Không, đây là hy vọng cuối cùng... Làm ơn, nhanh lên!"
Dường như thấu hiểu lời khẩn cầu, viên tinh thể bắt đầu tỏa ra ánh sáng nhạt. Tử Đế mừng rỡ. Ở hòn đảo này, dù ma pháp bị cấm đoán nhưng nếu vật phẩm có phẩm cấp đủ cao vẫn có thể phát huy tác dụng, dù hiệu quả bị giảm sút.
Ánh sáng từ tinh thể dần đậm đặc hơn, ngưng tụ thành một dòng nước màu trắng sữa chảy vào trán thiếu niên. Để duy trì điều này, Tử Đế đã tái mét mặt mày, mồ hôi đổ như mưa, thân thể lung lay sắp đổ. Viên tinh thể cũng bắt đầu chuyển sang màu xám đá.
"Phải kiên trì!" Tử Đế nghiến răng, ép buộc bản thân vượt qua giới hạn của chính mình.
Khi tinh thể đã hóa đá gần một nửa, nàng gần như rơi vào trạng thái bán hôn mê, chỉ còn dựa vào ý chí để chống đỡ.
Ngao ô!
Tiếng sói hú đột ngột vang lên. Con cự lang xanh đậm đã vòng qua được và lao ra từ bụi rậm với tốc độ kinh hoàng. Tử thần đã đến!
Tử Đế run rẩy nhìn bóng đen của con thú phủ trùm lên mình. Nó đã nhảy lên không trung, nhe nanh múa vuốt lao xuống. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi. Nàng nhìn thấy từng tia nước bọt bắn ra từ miệng nó.
"Ta sắp chết sao?"
Thân thể nàng đã kiệt quệ, không thể phản kháng. Nàng nhìn vào viên tinh thể trong tay với chút hy vọng cuối cùng, nhưng nó vẫn chưa hoàn toàn hóa đá.
Vô vọng rồi. Thiếu nữ nhắm nghiền mắt, xuôi tay chờ chết.
Đúng lúc đó, một tiếng "Phanh" vang lên, viên tinh thể nổ tung thành trăm mảnh. Tử Đế kinh ngạc mở mắt và thấy thiếu niên vốn đang nằm im đột nhiên bật dậy.
Thiếu niên tóc vàng mắt xanh thực hiện một cú xoay người cực nhanh, tung một cú đá hậu đầy uy lực. Động tác của hắn vừa ưu nhã lại vừa dứt khoát, mạnh mẽ đến mức không tưởng. Cú đá xé gió trúng thẳng vào người con cự lang.
Tiếng gầm của nó im bặt, thân hình to lớn bị hất văng ra xa. Thiếu niên chống tay xuống đất, đứng thẳng dậy, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía kẻ thù. Tử Đế sững sờ nhìn tấm lưng gầy yếu nhưng vững chãi như ngọn núi của hắn, hơi thở dường như ngưng trệ.