ItruyenChu Logo

[Dịch] Vô Hạn Huyết Hạch

Chương 14. Trọng chưởng đấu kỹ (2)

Chương 14: Trọng chưởng đấu kỹ (2)

Bỗng nhiên, Châm Kim cảm thấy thắt lưng tê rần, rồi một cơn đau dữ dội ập đến.

"Đại nhân!"

Trong tiếng kêu thất thanh của Tử Đế, Châm Kim dùng tay trái chộp vào thắt lưng, giật ra một con Hỏa Độc Phong đang không ngừng run rẩy. Nó lớn cỡ nắm tay, nặng trịch như một quả trứng và lớp vỏ rất cứng. Hắn theo bản năng dùng lực bóp mạnh nhưng không thể làm nó vỡ nát. Tuy nhiên, khi bị giật ra, ngòi độc của nó vẫn cắm sâu vào eo hắn. Sau khi tách khỏi ngòi, con ong nhanh chóng chết lịm.

Châm Kim vứt xác ong đi, không màng đến vết thương, tiếp tục chiến đấu. Giáp lưới vốn chỉ hiệu quả với các đòn chém chặt, còn trước ngòi độc nhọn hoắt này, nó hầu như không có tác dụng. Hắn đành dùng tấm bảo vệ tay làm khiên, che chắn khuôn mặt khỏi những cú va chạm của lũ ong.

Theo thời gian, Châm Kim liên tiếp trúng chiêu, ngòi độc găm vào người ngày một nhiều.

"Chẳng lẽ phải bỏ mạng ở đây sao?" Ý nghĩ đó khiến lòng hắn lạnh lẽo.

"Đấu khí, ta cần đấu khí!" Thiếu niên gào thét trong lòng.

Đấu khí ngoại phóng có thể hộ thân. Đấu khí cấp Bạch Ngân sẽ tạo ra một lớp màng bảo hộ kiên cố trên bề mặt cơ thể, đủ để chặn đứng những ngòi độc kia. Đó là cách phòng ngự tốt nhất, đáng tin hơn giáp lưới nhiều lần. Thế nhưng, Châm Kim lại không nhớ cách để vận hành nó. Ký ức của hắn bị khiếm khuyết nghiêm trọng, không thể tự chủ điều động sức mạnh.

"Đấu khí Bạch Ngân! Chết tiệt, ra đây cho ta!" Trong cơn nguy khốn, hắn gần như muốn gào lên.

Ánh lửa tàn lụi không che giấu được vẻ mặt dữ tợn của thiếu niên. Ngay tại thời khắc sinh tử, một đoạn ký ức hoàn toàn mới bỗng hiện lên trong tâm trí hắn.

Một buổi hoàng hôn mùa thu.

Châm Kim thấy mình đang đứng trong một thư phòng u ám. Nguồn sáng duy nhất đến từ một ô cửa sổ nhỏ hẹp trên tường đá. Chiếc bàn làm việc màu nâu đỏ làm từ gỗ thượng hạng, trên bàn đặt giá bút với ba chiếc lông chim trắng muốt và một bình mực. Ba bức tranh sơn dầu treo trên tường: một bức vẽ cánh đồng vàng, một bức vẽ tòa thành xanh đậm giữa rừng, và một bức vẽ hồ nước cùng một vị quý phụ.

"Châm Kim, con trai của ta, đừng cúi đầu." Một giọng nói khàn khàn vang lên.

Châm Kim chậm rãi ngẩng đầu. Phía sau bàn làm việc là một nam tử trung niên thon gầy, sắc mặt nhợt nhạt, có hai hàng ria mép dài và mảnh. Ánh mắt ông ta toát lên vẻ lạnh lùng.

Châm Kim chợt nhận ra "mình" đang né tránh ánh mắt đó, nhìn về phía cửa sổ. Ngoài trời, ráng chiều đỏ rực như lửa.

"Tại sao? Đã nửa tháng trôi qua, con vẫn không có tiến triển gì với Liễm Khí Thuật?"

Châm Kim im lặng, nhìn chằm chằm xuống cạnh bàn. Người đàn ông trung niên dường như thấu hiểu, thở dài một tiếng rồi đứng dậy, đi tới bên cạnh hắn: "Đi theo ta."

Hai người đi qua dãy hành lang u tối, băng qua những vách đá loang lổ để đến vườn hoa trong tòa thành. Nắng quái chiều hôm rọi xuống khu vườn tàn tạ, xơ xác. Thứ duy nhất gây chú ý là một cây đại thụ trụi lá ở giữa vườn. Cành cây uốn lượn như muốn đâm lên trời, rễ già bò lổm ngổm trên mặt đất khô cằn. Nhưng trên thân cây lại phủ kín những "lá ngô đồng" sinh động.

"Nhìn kỹ đây!" Nam tử trung niên khẽ quát, đột nhiên một luồng Hoàng Kim đấu khí bùng nổ.

Sức mạnh ấy dâng trào bàng bạc, vượt xa cấp Bạch Ngân hay Hắc Thiết. Luồng khí mạnh mẽ hất văng Châm Kim lùi lại một bước. Dưới sức ép của kình phong, những "lá ngô đồng" trên cây bừng tỉnh, vỗ cánh bay tán loạn. Hóa ra đó là một đàn Thụ Sí Điệp khổng lồ.

"Đấu kỹ —— Bách Châm Phong!"

Nam tử trung niên rút kiếm. Đó không phải trảm kiếm bản to mà là một thanh thứ kiếm thon dài. Thanh kiếm trong tay ông ta đâm ra liên tiếp với tốc độ cực nhanh, tạo thành một vùng kiếm ảnh dày đặc. Đấu khí tụ lại nơi mũi kiếm, tỏa sáng rực rỡ như những vì sao.

Đàn bướm bị cuồng phong vây hãm, lại bị những đốm sáng kia xuyên thấu, đồng loạt rơi xuống đất. Chỉ trong vài nhịp thở, hàng ngàn con Thụ Sí Điệp đã nằm gọn trên mặt đất, không một con nào trốn thoát.

"Thật... thật lợi hại!" Châm Kim kinh ngạc tột độ. Hắn nhìn xuống và bàng hoàng nhận ra, mỗi con bướm đều bị đâm chính xác vào đầu.

"Con vẫn nghĩ gia tộc Bách Châm của chúng ta yếu kém sao?"

Châm Kim lắc đầu lia lịa.

"Mỗi gia tộc quý tộc đều có thực lực riêng, huống chi Bách Châm từng là đại quý tộc phương Nam! Bách Châm Phong là đấu kỹ trấn phái của chúng ta. Muốn thi triển được nó, nền tảng bắt buộc phải là Liễm Khí Thuật."

Người cha tiếp tục giải thích: "Chỉ khi biết ẩn nhẫn, súc tích lực lượng, con mới có thể tạo ra sự bùng nổ kinh người. Liễm Khí Thuật giúp con thu liễm hơi thở, khiến kẻ địch đánh giá thấp tu vi của con, đồng thời tích lũy sức mạnh để thi triển các chiêu thức như Bách Châm Phong. Con là người thừa kế của gia tộc, nhất định phải khổ luyện."

"Con hiểu rồi, con sẽ cố gắng hết sức, thưa phụ thân!"

Ký ức tan biến trong chớp mắt. Châm Kim trở lại thực tại, đôi mắt hắn rực sáng.

"Đấu kỹ —— Bách Châm Phong!"

Lối đánh của hắn thay đổi hoàn toàn. Những động tác chém, chặt, quét đều biến mất, chỉ còn lại một chiêu duy nhất: Đâm.

Đâm liên tục không ngừng nghỉ!

Xì xì xì...

Lưỡi kiếm xuyên qua không khí như hàng vạn mũi tên bắn ra, đâm chính xác vào từng con Hỏa Độc Phong. Châm Kim sử dụng một kỹ thuật phát lực đặc biệt, khiến mũi kiếm tạo thành những tàn ảnh mờ ảo như một tấm màn sáng che chắn trước mặt.

"Đây là...?!" Tử Đế đứng phía sau chấn động, rồi chuyển thành mừng rỡ: "Không hổ danh là đại nhân!"

Từng con ong rụng rơi như sung. Bách Châm Phong chính là khắc tinh của loài ong độc này. Nhìn bóng lưng vững chãi của Châm Kim dưới ánh lửa tàn, đôi mắt Tử Đế lấp lánh một niềm tin mãnh liệt.