Chương 15: Người cha tốt (2)
"... Vì ta."
Trịnh Pháp nhún vai.
"Vậy huynh không thấy ông ấy..." Hoàng Vũ đỏ mặt: "Hơi nịnh bợ sao?"
"Trên đời này ai mà không nịnh bợ." Trịnh Pháp mỉm cười: "Chúng ta đi tranh vị trí thư đồng kia chẳng lẽ không phải là nịnh bợ? Có ai sinh ra đã muốn đi hầu hạ kẻ khác, chẳng lẽ xương cốt chúng ta rẻ rúng vậy sao?"
"Lời này của huynh..." Hoàng Vũ nghe vậy thì kinh ngạc nhìn Trịnh Pháp: "Thật là đại nghịch bất đạo! Chúng ta đời đời kiếp kiếp là người của Triệu gia, hầu hạ họ chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?"
Trịnh Pháp im lặng không đáp.
Ngược lại, Hoàng Vũ thẫn thờ một lúc rồi bỗng lẩm bẩm: "Sao ta cứ có cảm giác, kết giao với huynh mới thực sự là điều có thể làm liên lụy đến cả nhà ta nhỉ?"
Tại nhà họ Vương trong điền trang.
Vương Quý vẫn chưa hết hậm hực: "Hồi con làm thư đồng, sao chẳng thấy ai đến nịnh bợ như thế?"
"Có chứ, đầy người tặng bạc đấy thôi." Vương quản sự từ trong buồng lấy ra một gói tay nải lớn: "Nhưng lúc đó để lo lót cho con được vào chỗ Thất thiếu gia, ta đã phải vay mượn khắp nơi để chạy vầy quan hệ."
"Vậy tiền người ta tặng đều đem đi trả nợ hết rồi sao?" Vương Quý tự cho là mình đã hiểu.
"Cũng không hẳn, vẫn còn lại chừng này đây." Vương quản sự vỗ vỗ vào gói tay nải.
"Vậy cũng không ít." Nhìn kích cỡ gói đồ, Vương Quý có chút thỏa mãn, nhưng rồi hắn sực nhận ra điều gì đó: "Mà cha cầm cái bọc này định đi đâu thế?"
"Đương nhiên là mang sang nhà Trịnh Pháp rồi."
"Hả?"