ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Từ Hải Đảo Lãnh Chúa Bắt Đầu

Chương 5. Vận mệnh giao thoa giữa hèn mọn và cao quý

Chương 5: Vận mệnh giao thoa giữa hèn mọn và cao quý

Người ta thường bảo, tổng bộ Nghiệp đoàn Pháp sư thành Nắng Sớm được dát bằng vàng ròng. Lời này tuy có chút khoa trương, nhưng thực tế cũng chẳng kém cạnh là bao.

Khi Rosen rời khỏi trang viên của đạo sư Bích Lam để đến Nghiệp đoàn Pháp sư gần đó, đập vào mắt hắn là một tòa kiến trúc bằng đá lộng lẫy và đầy khí thế. Đây là một trong ba công trình vĩ đại nhất thành Nắng Sớm, bên cạnh lâu đài Nắng Sớm của Công tước Bình Minh và Đại thần điện Saint Weilan của Giáo hội Tự Nhiên.

Tòa kiến trúc này sở hữu mái vòm cao vút, những cột trụ khổng lồ nâng đỡ tường ngoài và các ô cửa sổ lớn khảm kính màu tinh xảo, vẽ nên những cuộn tranh sử thi đắt giá. Điều khiến người ta kinh ngạc nhất chính là toàn bộ công trình như đúc từ một khối, tỏa ra ánh kim loại lấp lánh. Nghe đồn, sau khi hoàn thành, các pháp sư đã tiêu tốn cái giá cực đắt để thi triển Thạch Hóa Thuật cao giai lên toàn bộ tòa nhà, đảm bảo nó có độ cứng ngang ngửa sắt thép.

Băng qua quảng trường vườn hoa trước cổng, Rosen bước lên bậc thềm thì gặp hai hộ vệ mặc giáp bạc bào trắng đang đứng canh giữ. Đó là những chiến đấu pháp sư bạch bào, hay còn gọi là Bác học Kỵ sĩ. Họ được huấn luyện kỹ thuật chiến đấu pháp thuật từ nhỏ, là lực lượng trung kiên bảo vệ nghiệp đoàn với khả năng thực chiến cực cao.

Một hộ vệ nhìn thấy Rosen, ánh mắt hờ hững hỏi: — Người trẻ tuổi, cho biết mục đích đến đây.

Rosen lấy cuộn bản thảo tốt nghiệp ra: — Ta là học đồ của cao giai pháp sư, phu nhân Agnet. Ta đã hoàn thành khóa học và đến đây để nhận huy chương pháp sư chính thức.

Người hộ vệ chỉ tay về phía hành lang bên trái: — Đi thẳng theo hành lang này đến cuối đường có một cánh cửa nhỏ, bên trong là phòng khách, ngươi vào đó tìm pháp sư Anglet.

Nói xong, gã còn mập mờ bổ sung một câu: — Túi áo của Anglet không sâu lắm đâu, hãy chuẩn bị cho kỹ.

Rosen hiểu ngay ẩn ý, trong lòng khẽ động: "Xem ra mình phải chuẩn bị một chút."

Dọc theo hành lang rộng lớn, khi đi ngang qua bồn hoa, hắn tiện tay nhặt mấy viên Thủy Văn Thạch dùng để trang trí. Chẳng mấy chốc, hắn đã đứng trước cửa phòng khách nhỏ. Nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong, Rosen lịch sự gõ cửa: — Ta có thể vào không?

— Đương nhiên. — Một giọng nói thô lỗ vọng ra.

Rosen bước vào văn phòng rộng chừng trăm mét vuông. Bên trong kê những chiếc bàn dài chất đầy văn kiện, cứ cách vài mét lại có một pháp sư ngồi làm việc, tổng cộng bốn người. Vì không quen ai, hắn liền hỏi: — Ta muốn tìm pháp sư Anglet.

Ở một góc khuất, một pháp sư tóc mai điểm bạc lên tiếng: — Tiểu tử, lại đây.

Rosen nhanh chóng bước tới, không quên liếc nhìn huy chương trên ngực đối phương. Đó là huy chương bằng bạc ròng, vòng ngoài có hai vòng tròn, chứng tỏ y là một trung cấp pháp sư đã chạm tới pháp hoàn thứ hai và thiết lập được thông đạo pháp lực. Tuy nhiên, bên trong chỉ có năm ngôi sao, nghĩa là y chỉ có thể thi triển pháp thuật độ khó cấp năm. Thông thường, một trung cấp pháp sư có thực tài phải đạt mức trên mười sao. Rõ ràng, thành tựu pháp thuật của người này rất tầm thường, chỉ đang sống dựa vào chức vụ.

Lão pháp sư hỏi: — Đến nhận huy chương pháp sư chính thức phải không?

— Đúng vậy, thưa ngài.

— Đưa chứng nhận tốt nghiệp đây. Khai rõ họ tên, bối cảnh gia đình, các pháp thuật đã nắm vững. Sau đó nộp một đồng Auger phí vật liệu, một đồng phí dịch vụ và một đồng phí đăng ký.

Rosen biết có thể mặc cả nhưng không muốn dây dưa nên làm theo ngay lập tức. Thấy hắn phóng khoáng, sắc mặt lão pháp sư dịu lại. Y kiểm tra kỹ hồ sơ của Rosen rồi bỗng bật cười: — Ồ, ngươi chính là tên học đồ mười năm không tốt nghiệp nổi kia sao?

Rosen gật đầu: — Đúng, là ta.

— Chậc chậc, ta nghe nói cha ngươi là vị Nam tước phân chim nổi tiếng đó hả?

Giọng lão khá lớn, thu hút sự chú ý của mọi người trong sảnh. Những ánh mắt chế nhạo đổ dồn về phía hắn. Đã quá quen với kiểu mỉa mai này, Rosen nghiêm mặt hỏi: — Ngài Anglet, việc này có liên quan đến thủ tục của ta không?

— Không có gì, ta chỉ tò mò thôi. — Lão pháp sư cười khoái trá, cúi đầu xem tiếp hồ sơ rồi hỏi: — Ngoài tám pháp thuật "không hoàn" bắt buộc, ngươi còn nắm giữ pháp thuật chính thức nào khác không?

Rosen lắc đầu: — Ta tạm thời chưa học.

Thực tế, hắn đã học rất nhiều trong mười năm miệt mài sau khi xuyên không, nhưng để báo cáo tư cách chính thức thì không cần thiết phải nói ra.

Lão pháp sư tin là thật: — Cũng đúng, hạng như ngươi muốn học cũng chẳng học nổi, mà chắc gì đã có tiền mua pháp thuật. Pháp thuật "không hoàn" độ khó cao nhất chỉ là ba sao, vậy ta cứ ghi mức độ của ngươi là ba sao đi.

Y lề mề điền xong tư liệu, cuối cùng lấy ra một chiếc huy hiệu đồng thau màu vàng sẫm nhưng không đưa cho Rosen ngay: — Quên mất, cuối cùng còn một khoản phí gia công huy hiệu là năm đồng Auger.

Đây rõ ràng là hành vi nhũng nhiễu, vì Rosen biết thừa chẳng có khoản phí nào như vậy. Nhưng lão già này chọn hắn vì thấy hắn dễ bắt nạt: không có thế lực chống lưng, cũng chẳng thể vì mấy đồng lẻ mà chạy đi tìm đạo sư giúp đỡ. Mà dù có tìm, vị đạo sư cao quý kia chắc gì đã bận tâm đến một tên học đồ mười năm mới tốt nghiệp. Ngược lại, lão pháp sư này cũng chẳng có quyền thế gì lớn, nếu chuyện vỡ lở, cũng chẳng ai bênh vực kẻ tham ô như y.

Rosen tỏ vẻ "đau lòng", đưa tay vào túi móc ra năm đồng Auger "vàng óng ánh", nhẹ nhàng đặt lên bàn: — Được rồi, gửi ngài.

Lão pháp sư đắc ý, lén lút thu tiền rồi đưa huy hiệu cho Rosen, cười nhạo: — Tiểu tử, huy chương đồng thau một hoàn ba sao đây. Phải giữ cho kỹ, đó là thành quả mười năm khổ học của ngươi đấy.

Rosen nghiêm túc đeo huy chương lên ngực rồi hỏi: — Ta đi được chưa, thưa ngài?

— Tất nhiên.

Hắn lập tức quay người rời đi. Vừa ra đến cửa, sau lưng đã vang lên tiếng gầm giận dữ của lão pháp sư: — Thằng nhãi, ngươi dám lừa ta!

Rosen ngoái lại, thấy Anglet mặt đỏ tía tai, trừng mắt nhìn mình, trong tay là năm viên Thủy Văn Thạch. Những đồng nghiệp xung quanh cũng đang nhìn y với vẻ trêu chọc.

Rosen thản nhiên đáp: — Thưa ngài, ta lừa ngài lúc nào? Vừa rồi ta chỉ nói "gửi ngài" chứ đâu có nói là gửi kim tệ. Ta cứ ngỡ ngài thích Thủy Văn Thạch chứ.

Lão pháp sư giận quá hóa điên: — Thằng ranh con đào phân chim, ngươi dám giỡn mặt ta! — Y cầm mấy viên đá định ném tới.

Rosen hét lớn: — Cao giai pháp sư, phu nhân Agnet chính là đạo sư của ta!

Cánh tay lão pháp sư khựng lại giữa không trung. Nhũng nhiễu tiền bạc là chuyện nhỏ, nhưng gây gổ dẫn đến thương tích là chuyện lớn. Y tuyệt đối không dám đắc tội với vị phu nhân tôn quý kia. Thấy đối phương đã bị áp chế, Rosen khẽ cúi chào: — Chúc ngài làm việc vui vẻ.

Hắn quay bước đi thẳng. Ngay khi hắn rời khỏi, bên trong nổ ra một trận cười nhạo báng: — Ha ha, Anglet, ngươi lại bị một tên học đồ dùng huyễn thuật lừa rồi! — Đến đá và vàng còn không phân biệt được, ngươi già thật rồi Anglet ạ! — Câm miệng hết đi!

Sự náo nhiệt trong sảnh không còn liên quan đến Rosen. Hắn không dừng lại mà lập tức hướng về lâu đài Nắng Sớm của Công tước Bình Minh. Để kế thừa tước vị Nam tước, ngoài một nghề nghiệp chính thức, hắn cần sự chấp thuận của Công tước — lãnh chúa tối cao của Weilan. Biết không dễ gặp ngay, hắn chỉ định đến để hẹn trước.