ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Từ Hải Đảo Lãnh Chúa Bắt Đầu

Chương 3. Người thừa kế của lãnh chúa phân chim

Chương 3: Người thừa kế của lãnh chúa phân chim

Sáng sớm.

Tại khu quý tộc thuộc thành Nắng Sớm.

Trong trang viên Bích Lam, phu nhân Agnet là người phụ nữ vô cùng có danh vọng. Nàng không chỉ là em gái ruột của Bá tước quận Charles vùng Bắc Địa Weilan, mà còn trở thành pháp sư cao cấp khi tuổi đời còn rất trẻ. Đồng thời, nàng còn sở hữu danh tiếng về sự khẳng khái và lòng nhân từ.

Làm học đồ thuật pháp của nàng, cuộc sống vốn dĩ dễ chịu hơn hẳn học đồ của những pháp sư cao cấp khác, nhưng điều đó vẫn không đủ để thay đổi tình trạng thiếu tiền hiện tại của Rosen. Việc học tập pháp thuật thực sự quá tốn kém.

Cũng may, hắn đã dùng một phương pháp không mấy quang minh chính đại để kiếm được một khoản tiền. Dù số tiền này còn lâu mới đủ để trả hết những món nợ tích tụ suốt nhiều năm qua, nhưng hẳn là đủ để thuyết phục đạo sư đặt bút ký vào bằng tốt nghiệp của hắn.

Lúc này, hắn đang giấu túi tiền trong ngực, ngồi ở góc phòng khách của trang viên, kiên nhẫn đợi đạo sư triệu kiến. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, khi vệt nắng trên nệm dịch chuyển được khoảng hai mươi phân, quản gia Dewa mới bước tới.

"Rosen, phu nhân bảo ngươi qua đó."

Rosen đang buồn ngủ dưới ánh mặt trời ấm áp liền phấn chấn hẳn lên, hắn khiêm tốn hỏi thăm: "Đại thúc Dewa, tâm trạng đạo sư hôm nay vẫn tốt chứ?"

Dewa hơi nhún vai: "Lúc ăn sáng thì còn khá tốt, nhưng nghe nói ngươi đến, tâm trạng liền chẳng ra sao cả, còn mắng ngươi là một 'tên tiểu hỗn đản bất thành khí'."

Gương mặt Rosen lộ vẻ lúng túng. Hắn biết rõ đạo sư vốn chướng mắt mình. Nàng có lý do để làm vậy, bởi vì chủ nhân trước của thân thể này là học đồ đầu tiên, cũng là kẻ kém cỏi nhất của nàng. Từ khi nàng tấn thăng cấp cao lúc mười tám tuổi rồi nhận hắn vào môn hạ, hắn đã theo học tròn mười năm, từ lúc mười tuổi cho đến năm hai mươi tuổi mà vẫn không thể hoàn toàn nắm vững những kiến thức cần thiết của một pháp sư chính thức.

Thông thường, các học đồ khác chỉ cần bốn năm, những người xuất sắc thậm chí chỉ cần hai năm rưỡi. Nếu đổi lại là một đạo sư khác, có lẽ đã sớm đuổi hắn về nhà từ lâu.

Khẽ thở dài, hắn lại hỏi: "Đại thúc, đạo sư đang ở một mình hay có khách ạ?"

"Có khách, là bạn thân của phu nhân – công chúa Selena. Ngươi cũng không cần thấy xấu hổ, vị quý cô tôn quý đó đã biết hết chuyện của ngươi rồi."

Gương mặt xanh đen của Rosen thoáng hiện một tia đỏ gay, trông càng thêm hổ thẹn: "Đa tạ đại thúc."

Hắn đứng dậy, xuyên qua phòng khách rộng rãi sáng sủa, dọc theo cầu thang xoắn ốc bằng đá xanh trắng đi lên tầng hai. Sau khi đi tiếp khoảng hai mươi mét dọc hành lang, vượt qua một bức tượng điêu khắc bằng đá khổng tước tinh xảo, cuối cùng hắn đứng trước một cánh cửa gỗ chạm trổ.

Từ bên trong mơ hồ truyền ra tiếng nói chuyện, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng cười thanh thúy. Tiếng động này khiến Rosen dấy lên một cảm giác bất ổn trong lòng.

'Vị công chúa này tuy không xấu tính, nhưng tính tình quá thẳng thắn, không chịu được hạt cát trong mắt, hy vọng người đừng làm hỏng kế hoạch của ta.'

Theo sự hiểu biết của hắn về tính khí đạo sư, nếu chỉ có hai người thì cửa ải hôm nay chắc chắn không thành vấn đề. Nhưng giờ có thêm một vị công chúa, biến số liền tăng lên rất nhiều.

Lấy lại bình tĩnh, hắn nhẹ nhàng gõ cửa, cung kính nói: "Đạo sư, ta đã đến."

Tiếng cười phía sau cửa im bặt, sau đó là giọng nữ ôn hòa truyền tới: "Vào đi."

Rosen nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Phía sau cánh cửa là một thư phòng rộng rãi, tinh tế và tràn ngập ánh sáng. Thu hút ánh nhìn nhất chính là dãy cửa sổ lớn chiếm tới một nửa diện tích bức tường ngoài, trên đó lắp những tấm thủy tinh chạm khắc đến từ vương quốc Yaren. Chúng vừa có thể để ánh nắng ấm áp tràn ngập căn phòng, vừa đảm bảo sự riêng tư bên trong.

Góc tường bên trái đặt một dãy ghế dài bằng da rồng vùng quận Cầu Vàng, phía bắc đảo Weilan. Loại ghế này đông ấm hè mát, vốn là chỗ ngồi của khách quý, hạng học đồ như hắn hoàn toàn không có tư cách sử dụng. Phía bên phải là một chiếc bàn đọc sách hình bán nguyệt màu tím nhạt làm từ gỗ Tinh Thần, không chỉ trang nhã cao quý mà còn tỏa ra hương thơm thanh nhã – một đặc sản của vương quốc Chao. Trên tường treo những bức bích họa của các danh họa, trên bàn bày biện những vật trang trí tinh mỹ từ khắp nơi trên thế giới, mỗi món đều có giá trị không nhỏ.

Tóm lại, pháp sư cao cấp Agnet sở hữu tài sản khiến Rosen không thể với tới, dù thân phận hiện tại của hắn là người thừa kế của một Nam tước.

Rosen nhìn thấy đạo sư của mình. Nàng vẫn như mọi khi, ngồi sau chiếc bàn gỗ Tinh Thần yêu thích. Ở tuổi hai mươi tám, nàng sở hữu đôi mắt màu tím sáng rực, ngũ quan thanh tú đầy trí tuệ. Nàng để kiểu tóc Thánh nữ đơn giản nhưng sang trọng, khoác trên mình bộ váy dài lụa màu tím sáng cắt may vừa vặn... Đó là một người phụ nữ vô cùng quyến rũ.

Còn người bạn thân Selena của nàng thì trẻ hơn vài tuổi, năm nay mới hai mươi ba, lại càng rực rỡ chói mắt khiến người ta không dám nhìn thẳng. Thực tế, nàng cũng là một pháp sư cao cấp, đồng thời là chủ nhân thành Nắng Sớm, em gái của Công tước Bình Minh – vị lãnh chúa tối cao của đảo Weilan. Một vị công chúa danh xứng với thực.

Đặc điểm nổi bật nhất ở nàng là đôi mắt xanh lục như ngọc phỉ thúy và mái tóc xoăn màu kim đậm óng ả, tương truyền đây là biểu hiện của huyết thống Thần Tự Nhiên. Lúc này, vị công chúa tôn quý đang tựa vào cạnh bàn, cười tủm tỉm nhìn Rosen với vẻ trêu chọc.

"Anna, học đồ của ngươi trông có vẻ rất xấu hổ đấy, có cần ta lánh mặt một chút không?"

Phu nhân Agnet lắc đầu: "Không cần thiết, dù sao những gì nên biết thì ngươi cũng đã biết cả rồi."

Dứt lời, nàng nhìn về phía Rosen, đôi chân mày lá liễu khẽ nhíu lại: "Sáng sớm thế này, ngươi không lo luyện tập pháp thuật mà chạy tới đây làm gì?"

Rosen hơi cúi đầu, đặt tầm mắt xuống tấm nệm lông lạc đà dày dặn trên sàn, cố gắng giữ vẻ mặt và giọng điệu cung kính nhất có thể.

"Đạo sư, ta đã thành công chạm tới vòng pháp thuật thứ nhất, đạt được pháp lực cường độ cấp thấp. Ba kỹ năng pháp sư và năm thuật lữ hành cũng đã rèn luyện xong."