ItruyenChu Logo

[Dịch] Trở Lại Đại Học: Các Nàng Đều Nghĩ Nuôi Nhốt Ta

Chương 1086. Có thể cai thuốc sao? (2)

Chương 1086: Có thể cai thuốc sao? (2)

"Vẫn đẹp như vậy." Du Phỉ thốt lên.

Mộc Dao vẫn cười: "Tớ muốn cắt."

"Sao tự nhiên lại muốn cắt?"

Mộc Dao cười đáp: "Vào trong đó thì cũng phải cắt tóc thôi."

Du Phỉ nghẹn lời, không biết phải tiếp chuyện thế nào.

Mộc Dao thản nhiên nói tiếp: "Nghĩ lại thế này cũng tốt, đỡ phải để dài."

"Dao Dao, cậu chắc chắn là đang nói về việc cắt tóc chứ?" Giữa Du Phỉ và Mộc Dao vốn không có gì phải giấu giếm.

Mộc Dao không đáp, nàng ôm tài liệu đi kiểm tra dây chuyền sản xuất. Du Phỉ đi theo sau, tự mình lên tiếng: "Dao Dao, Lâm Thịnh sắp bắt đầu phiên giao dịch, Kim An đã tới Dương Thành rồi."

Mộc Dao vẫn giữ im lặng.

Du Phỉ cầm lấy một cây chì kẻ mày, chủ động chuyển chủ đề: "Dòng Vân Sơ bán tốt hay Giản Mộ bán tốt hơn?"

"Giản Mộ. Giản Mộ đánh vào phân khúc giá rẻ nên doanh số tốt hơn."

"Đợt này dự kiến bán được bao nhiêu?"

"Không có dự kiến cụ thể, mục tiêu là 10 triệu."

"Dao Dao, đạt được mức đó là cậu đã rất giỏi rồi." Du Phỉ thật lòng khen ngợi.

Mộc Dao bình thản: "Đó chỉ là mục tiêu thôi, chưa chắc đã bán được thật."

Du Phỉ suy nghĩ một chút rồi nói: "Dao Dao, Tử Ngôn cũng tới Dương Thành đấy."

"Tớ biết." Mộc Dao tỏ vẻ thờ ơ: "Du Phỉ, cậu không cần nói với tớ những chuyện này."

"Dao Dao..."

Mộc Dao khẽ lắc đầu: "Du Phỉ, tớ không thích Kim An."

Sau một lúc im lặng, nàng nói bằng giọng bình thản: "Tớ không thể thích Kim An được."

Nàng không biết Du Phỉ có hiểu được ẩn ý trong câu "không thể thích" này hay không.

Công nhân trong xưởng vẫn đang bận rộn. Du Phỉ ngẩn người tại chỗ, kinh ngạc nhìn Mộc Dao đang đầy bình thản. Trước đây, chỉ cần nghe thấy Triệu Kim An tới Dương Thành, Mộc Dao sẽ lập tức lái xe đi tìm. Nếu biết Thẩm Tử Ngôn cũng ở đây, nàng sẽ xù lông lên, vừa lái xe vừa gọi điện cãi nhau với Thẩm Tử Ngôn ngay lập tức.

Còn hiện tại...

Mộc Dao ôm tài liệu, tay cầm sản phẩm trao đổi với công nhân. Nhìn bóng lưng ấy, Du Phỉ chợt cảm thấy mình không nên đến đây "quấy rầy" Mộc Dao, không nên phá vỡ cuộc sống bình lặng và giản đơn hiện tại của nàng cùng mẹ ở Dương Thành.

"Dao Dao, vậy cậu cứ bận đi, tớ về trước." Du Phỉ muốn nói lại thôi.

Mộc Dao quay người, mỉm cười: "Được."

"Lần sau tớ lại tới tìm cậu."

"Được." Mộc Dao chỉ gật đầu.

Du Phỉ đến chưa đầy 20 phút, Mộc Dao cũng không giữ lại. Câu "lần sau lại tới" chỉ là lời xã giao khách sáo.

Tại bệnh viện Kinh Đô, Du Phỉ từng muốn khuyên Mộc Dao hãy từ bỏ, nhưng khi thấy Mộc Dao thực sự buông bỏ như thế này, trong lòng nàng lại thấy khó chịu khôn tả. Ngồi trên xe, tâm trí Du Phỉ rối bời.

Nàng không có ký ức của kiếp trước. Nàng chỉ chứng kiến Triệu Kim An và Mộc Dao từ thời cao trung, cái thời nhà trường cấm yêu đương, nếu bị bắt sẽ bị mời phụ huynh. Thứ tình cảm ngây ngô, thanh thuần ấy: một người không dám nói, một người giả vờ không hiểu, ánh mắt né tránh, tim đập loạn nhịp.

"Tại sao? Tại sao lại là Mạn Mạn mà không phải là Dao Dao?"

Chờ Du Phỉ đi khuất, Mộc Dao mới bước ra, nhìn theo hướng chiếc xe rời đi mà trầm mặc. Du Phỉ là người bạn thân nhất của nàng, cả hai đời đều như vậy.

Ngay khi Du Phỉ vừa rời đi, Trương Tuệ cũng bước ra. Bà nhìn con gái một hồi lâu rồi tiến tới, nhẹ nhàng vỗ vai nàng.

"Dao Dao, có thể cai thuốc

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip