Chương 2: Ta thật là người xấu
"Tên?"
"Ash... Ash Heath."
"Tuổi?"
"Không biết, ta bị mất trí nhớ."
"Giới tính?"
"Để ta xem một chút... Nam."
"Chủng tộc?"
"Đại khái không phải là chó?"
"Quá khứ từng trải?"
"Ta thực sự không biết, ta mất trí nhớ rồi."
...
Nữ thợ săn Huyết Cuồng tên Amy đứng sau tấm kính một chiều quan sát tình hình trong phòng thẩm vấn. Nghe thấy tên đầu sỏ tà giáo đối diện với việc tra hỏi mà vẫn thản nhiên, ánh mắt không chút kiêng dè như thể không coi ai ra gì, nàng tức giận đến mức đồng tử biến thành mắt dọc, móng tay cũng dài ra sắc nhọn.
"Đội trưởng, cái tên ác ôn này tưởng Thú Tội sảnh toàn là lũ ngốc sao? Thẩm vấn kiểu này không có kết quả đâu, để ta vào cho. Hồi còn đi học, ta từng theo cha học một thời gian về khảo vấn, còn thi lấy được chứng chỉ khảo vấn sư cấp một đấy. Ta lấy danh nghĩa của cha mình ra đảm bảo, tên khốn này sẽ phải khai ra cả chuyện hắn còn đái dầm lúc nhỏ!"
"Đem cái chứng chỉ đó đốt đi." Gerrard bình tĩnh nói: "Mười hai năm trước, trong quy định chi tiết của ‘Dự luật sửa đổi nhân quyền’ đã phế bỏ chế độ khảo vấn sư, nghiêm cấm Thú Tội sảnh sử dụng quyền lực khảo vấn đối với nghi phạm. Người vi phạm nhẹ thì bị thu hồi chứng chỉ thợ săn, nặng thì chịu án tù trên trăm năm. Nghị hội đang nhìn chúng ta rất chằm chằm, dù Ash Heath chỉ là ban đêm ngủ không ngon giấc thôi thì chúng ta cũng sẽ gặp rắc rối lớn. Nếu cô muốn bị lũ nghị hội đó cắn cho một miếng thì ta cũng không ngăn cản."
"Hừ." Amy vừa bực bội vừa sợ hãi bĩu môi, lảng sang chuyện khác: "Vậy còn Ký ức sư đâu? Bắt hắn về lâu như vậy rồi, sao vẫn chưa có Ký ức sư đến trích xuất ký ức của tên ác ôn này?"
"Ký ức sư sẽ không tới đâu."
"Tại sao? Những đại án thế này, kiểu gì chẳng phải cần Ký ức sư đến trích xuất ký ức để làm bằng chứng? Ta nhớ trong ‘Hình pháp điển’ có quy định, mọi tội phạm hình sự đều phải có ký ức làm bằng chứng trực tiếp mà?"
"Nhưng hắn thì khác."
"Khác chỗ nào?"
Gerrard liếc nhìn nàng một cái: "Hắn đã gặp qua Tứ Trụ Thần."
Amy hơi ngẩn ra, rồi lập tức hiểu ý.
"Không chỉ hắn, mà tất cả đồ đệ tà giáo đều không thể bị trích xuất ký ức."
Gerrard tiếp tục: "Ô nhiễm ký ức là trò hay sở trường của Tứ Trụ Thần. Một trăm ba mươi bốn năm trước, trong một vụ án tà giáo Tứ Trụ Thần mà ta từng tham gia triệt phá, cũng chỉ vì Ký ức sư trích xuất ký ức của tên tà giáo đồ mà vô tình trở thành tín đồ của chúng. Đó là lý do vì sao tà giáo Tứ Trụ Thần cứ như tro tàn lại cháy, không bao giờ dứt hẳn được."
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Amy ngây người: "Hỏi thì không hỏi được bằng chứng, không thể khảo vấn, cũng không thể trích xuất ký ức... Chẳng lẽ lại để hắn được phóng thích vô tội? Hay là trong trường hợp đặc biệt thì dùng biện pháp đặc biệt?"
"Không cần biện pháp đặc biệt nào cả." Gerrard nói: "Có một loại án tử hình rất phù hợp với loại tội nhân tội ác tày trời, lại khiến dư luận phẫn nộ như hắn... Cuộc thẩm vấn ở đây chỉ là hình thức, cuộc phán xét thực sự phải đợi đến tám giờ tối ngày mười lăm, do toàn bộ người dân trong thành phố cùng thực hiện."
Amy lập tức hiểu ra, nhưng khi quay đầu lại thấy tên đầu sỏ tà giáo vẫn đang ở trong phòng thẩm vấn, câu trước nói không biết, câu sau bảo mất trí nhớ, trong lòng nàng vẫn tức tối. Nàng thè lưỡi hừ hừ vài tiếng khinh bỉ, rồi kéo cái đuôi màu xám đang rủ xuống, quay người bỏ đi.
Gerrard vẫn tiếp tục quan sát cuộc thẩm vấn vô nghĩa này. Bên trong, vì thời gian thẩm vấn đã quá mười lăm phút, họ bắt buộc phải tạm dừng để nghi phạm nghỉ ngơi, đây cũng là quyền nhân bản cơ bản được quy định trong ‘Dự luật nhân quyền’.
Tên đầu sỏ tà giáo đang uống nước, thỉnh thoảng lại sờ vào lồng ngực vừa bị đâm xuyên cách đây không lâu của mình, ánh mắt lộ ra vẻ kỳ lạ, nhưng rất nhanh sau đó lại biến thành lo âu.
Chẳng hiểu sao, Gerrard cảm giác hắn không nói dối.
Mọi phản ứng bối rối, hiếu kỳ, sợ hãi hay mịt mờ của hắn... thực sự rất giống một người bình thường bị mất trí nhớ. Theo ‘Dự luật nhân quyền’, các triệu chứng như phân liệt nhân cách, mất trí nhớ, bệnh tâm thần có thể được coi là mất năng lực hành vi dân sự và được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự.
Nếu dùng biện pháp trích xuất ký ức và phát hiện Ash thực sự mất trí nhớ, hắn thậm chí có thể được phóng thích vô tội.
Nhưng những chuyện này không liên quan gì đến ông. Bởi vì sự hiện diện của Tứ Trụ Thần, sẽ không và không thể có Ký ức sư nào đến chạm vào trí nhớ của hắn, cho nên...
"Phán xét ngươi là việc của dân chúng, chúng ta chỉ cần đưa ngươi đến trước mặt họ là được." Gerrard quay người rời đi, tiếp tục truy bắt nghi phạm tiếp theo.
"Cái này đúng là chết sớm sớm siêu sinh mà..."
Nằm trên chiếc giường mềm mại và sạch sẽ, Ash đặt tập tài liệu trong tay xuống, nhìn căn phòng giam đơn rộng rãi, sáng sủa, thậm chí có cả nhà vệ sinh riêng, lòng hắn hoàn toàn u ám.
Dù lúc nhìn thấy bốn vị "thiên sứ" lộ ra bộ mặt quái dị trước khi tan biến, Ash đã lờ mờ đoán ra, nhưng thực tế còn nghiêm trọng hơn những gì hắn tưởng tượng. Lời cáo buộc của đám thợ săn hoàn toàn chính xác, hắn đúng là một tên đầu sỏ tà giáo "hàng thật giá thật".
Mấy vị thần ban cho Ash sức mạnh chính là Tứ Trụ Thần mang tiếng xấu nhất thế giới này. Chúng có rất nhiều biệt danh, nhưng đặc điểm rõ rệt nhất là Tứ Trụ Thần thường xuất hiện cùng lúc, gây ra những hỗn loạn kinh hoàng.
Ức Vạn Quang Huy Chi Chủ, hay còn gọi là Bạo Quân, kẻ theo đuổi chiến tranh vô tận và núi xương biển máu. Tín đồ của hắn sẽ giết sạch mọi thứ chúng thấy, kể cả chính bản thân mình.
Phong Vũ Tuyết Chi Quân, còn gọi là Gian Tướng, nổi tiếng với việc đùa giỡn âm mưu và thao túng phàm nhân. Hắn thích nhất là thỏa mãn nguyện vọng của tín đồ, dù rằng khi nguyện vọng thành hiện thực cũng là lúc tín đồ rơi vào điên loạn tột độ.
Vĩnh Cửu Chước Nhiệt Chi Tâm, còn gọi là Từ Phụ, nguồn gốc của mọi ôn dịch bệnh tật. Hắn là nơi mọi thứ mục nát cuối cùng trở về. Tín đồ của hắn sẽ trở thành lò ấp bệnh tật, sống trong đau đớn, tuyệt vọng nhưng lại không thể chết.
Mộng Huyễn Tự Do Chi Hồn, hay Túng Dục Vương Tử, đại diện cho dục vọng không ngừng nghỉ của sinh vật. Đây cũng là vị thần được giới thiệu nhiều nhất trong tài liệu – các chủng tộc có trí tuệ dễ bị hắn dẫn dụ nhất. Một khi bị dục vọng làm hủ bại, họ sẽ biến thành những con thú bản năng không bao giờ được thỏa mãn, lý trí hoàn toàn bị nuốt chửng.
Thực ra Ash cũng từng nghi ngờ liệu đối phương có biên soạn tài liệu giả để lừa mình không. Nhưng một là hắn đã bị bắt, người ta muốn nặn hắn thành hình gì mà chẳng được, không cần phiền phức thế này; hai là tài liệu còn có cả hình ảnh và mô tả chi tiết quá trình gây án của Heath. Thủ đoạn hung tàn đến mức Ash nhìn thấy mà muốn nôn sạch chỗ mì nấm thịt gà vừa ăn ra ngoài.
Đã xác định Heath là kẻ ác, thì Tứ Trụ Thần dĩ nhiên là tà thần. Ngược lại, đám thợ săn Huyết Cuồng bắt giữ hắn chính là lực lượng chính nghĩa... ít nhất là lực lượng duy trì ổn định xã hội.