Chương 206: HẬU TRUYỆN (TÁM)
Phủ đệ Diệp gia hòa thuận vui vẻ, trong thế giới Sơn Hải lại giương cung bạt kiếm.
Sau khi mây Vô Tướng bành trướng phạm vi che phủ, loáng thoáng nghe được tiếng mặt đất rung chuyển, chính là âm thanh chạy trốn tán loạn của bọn thú cảm ứng được uy lực của Vô Tướng.
Thế nhưng khu vực trung tâm cực kỳ an tĩnh.
Tuyết Lí Hồng đứng phía sau Tông Quyền, nhìn hắn quay người lại, đôi mày nhíu chặt, hai mắt phản chiếu hình ảnh của nàng, môi mấp máy hồi lâu. Nàng im lặng chờ hắn nói, đến nỗi sắp nghẹn chết cũng không đợi được hắn mở miệng.
Lần đầu tiên nàng thấy Tông Quyền luống cuống như thế này.
Mà sự nhẫn nại của Vô Tướng lại cực tốt, không hề thúc giục, cứ an an tĩnh tĩnh, tựa như một đám mây thảnh thơi trôi lơ lửng trên bầu trời tươi đẹp sau giờ ngọ.
Tuyết Lí Hồng nhịn không được hỏi: “Này, thế nào?”
Tông Quyền thành thật đáp: “Trong tộc không có ghi chép về chuyện đấu pháp với Vô Tướng, theo tính toán của ta, ta và nó đánh ngang tay, sẽ lưỡng bại câu thương…”
Vô Tướng xen mồm: “Không phải lưỡng bại câu thương mà là không chết không ngừng.”
Tuyết Lí Hồng ngẩng đầu: “Sao phải tới mức này? Có thù oán gì đâu mà không chết không ngừng?”
Vô Tướng cười nói: “Trong ba lựa chọn “đánh ngươi”, “thừa nhận là chó” và “chiến với ta”, nếu hắn chọn ta thì chính là rất coi trọng ta, ta sẽ rất vui, đương nhiên muốn phụng bồi hắn đến cùng.”
Tuyết Lí Hồng: …
Vô Tướng: “Không tin à?”
Tuyết Lí Hồng không đáp, nàng rất tin con hung thú sống không biết bao nhiêu năm này cái gì cũng làm được.
Nàng truyền âm cho Tông Quyền: “Ngươi nghe ta một lần đi, đánh ta một chưởng là được.”
Tông Quyền xoay người đối mặt với nàng.
Tuyết Lí Hồng hiếm khi nghiêm túc: “Ta biết chuyện này tổn hại tôn nghiêm của ngươi, nhưng gia hỏa này thật biến thái, nếu ngươi và nó cùng đồng quy vu tận, hung thú xung quanh như hổ rình mồi, ta chắc chắc cũng chẳng có cách gì sống sót. Ngươi từng nói gì nào, bảo vệ tính mệnh của tộc nhân càng quan trọng hơn tôn nghiêm của Thiên Võ các ngươi, nếu không chính là kẻ nhu nhược.”
Tông Quyền chua chát trong lòng, hắn đâu có vì sợ tổn hại tôn nghiêm mà không đánh nàng, hắn chỉ đơn giản không muốn đánh, thậm chí không muốn nhớ lại hắn từng không dưới một lần đánh nàng lăn lộn khắp mặt đất, chật vật thê thảm.
Sở dĩ hắn do dự, một là vì không thể cúi đầu thừa nhận mình là chó. Phải, chỉ vì kiêu ngạo thành thói, đầu không cúi thấp được. Không có chút xíu phẫn nộ nào vì bị sỉ nhục, sự thật là vậy.
Hai là, hắn chợt nhớ, không phải hắn vừa mới nhắc nhở bản thân rằng tình cảm quái dị với Tuyết Lí Hồng là do sắc ý và dâm tâm gây ra, nhất định phải trừ bỏ hay sao? Nhưng cớ gì vừa quay đầu hắn đã quên sạch sẽ?
Ánh mắt Tông Quyền thoáng giằng co. Nếu đã vậy thì đánh nàng một chưởng thôi! Cần gì đắn đo nhiều thế làm chi!
Sống đến từng tuổi này mà số lần hắn động não cộng gộp lại cũng không nhiều bằng lúc này!
Đánh!
Nhưng mà…
Không xuống tay được.
…
Tuyết Lí Hồng thấy hàng mi dài của hắn hơi rũ xuống, chớp chớp, mắt nhìn xuống, đồng tử dường như mất đi tiêu cự, hiển nhiên đang lâm vào đấu tranh nội tâm.
Nàng thực ra là người thần kinh thô, không nhạy cảm với chuyện tình yêu linh tinh, phần vì tính cách của nàng, phần vì đây là đặc tính của người Thiên Công. Song nàng đã từng một lần thất bại
────────────────────
🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP
Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.
────────────────────
- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền