ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

Thần Khúc

Chương 205. HẬU TRUYỆN (BẢY)

Chương 205: HẬU TRUYỆN (BẢY)

Bên trong thế giới Sơn Hải.

Tuyết Lí Hồng bị tiếng nói bất chợt cất lên của Vô Tướng chấn cho nhảy dựng, thần kinh căng thẳng.

Vô Tướng có thể nói chuyện sao?

Còn là giọng nói nam tử trầm thấp nữa, bản xếp hạng hung thú Sơn Hải chưa từng đề cập tới.

Tông Quyền thì vẫn đứng trơ ra như phỗng trong hố, đám mây Vô Tướng trên đầu hắn nhẹ nhàng thúc giục: “Sao vẫn chưa đánh vậy? Ta không vội, các ngươi giải quyết mâu thuẫn xong hết đi, sau đó ngươi và ta tiếp tục thi thố cũng không muộn.”

Lúc này Tông Quyền mới phản ứng, liền thu nhỏ cung thần và nắm chặt trong tay. Thân hình nhoáng cái đứng chắn trước người Tuyết Lí Hồng, đặt nàng vào trong vòng linh khí hộ thể của hắn, sau đó ngẩng đầu lạnh lùng nhìn đám mây trên cao.

Tuyết Lí Hồng đứng phía sau có thể nhìn ra được cơ bắp hắn căng cứng, có chút khẩn trương. Trước đó chiến đấu với mãng long, hắn đã tiêu hao quá độ, vừa rồi đội núi cứu người hắn đã bị nội thương. Bây giờ lại thêm Vô Tướng đột nhiên vượt ngoài những gì sách vở ghi chép, khiến người nhìn mà khủng hoảng. Tuy nhiên, nàng lờ mờ nhận ra, sự lo lắng của Tông Quyền là xuất phát từ việc hắn không biết có thể bảo vệ nàng trong tình trạng này hay không.

Tuyết Lí Hồng vốn đang rất khẩn trương lại từ từ thả lỏng.

Vô Tướng uể oải nói: “Nam nhân nói phải giữ lời, nói đánh thì phải đánh.”

Tông Quyền siết chặt cung: “Có liên quan gì đến ngươi.”

Dường như Vô Tướng mỉm cười: “Ngươi đánh nàng một chưởng, hoặc là chính miệng ngươi thừa nhận ngươi là chó, ta sẽ tha cho các ngươi.”

“Thì ra, Vô Tướng đệ nhất hung thú của Sơn Hải Giới lại không nhờ vào thực lực để thượng vị, mà nhờ vào độ biến thái sao?” Tuyết Lí Hồng nhớ lại cảnh tượng nó bắt các thiên nhân quỳ gối trong hố.

Hung thú giết người cũng là lẽ thường. Hung thú vốn xung đột với con người, Tông Quyền lao vào Sơn Hải săn giết hung thú cũng không thèm hỏi hung thú đó đã từng hại người qua chưa. Dựa vào qui định của tộc thiên nhân, không có lý do gì để trả thù cho người bị giết khi đi săn. Nhưng Vô Tướng rõ ràng có thể bóp chết bọn họ chỉ bằng một ngón tay, lại cố tình muốn giẫm đạp tự tôn của họ.

Nghe Tuyết Lí Hồng châm chọc, Vô Tướng cười: “Lúc ta hóa núi, đang ngủ thì bị một tên tiểu Thiên Võ đạp một cước. Ta bắt hắn quỳ xuống xin lỗi, nói chỉ cần xin lỗi ta sẽ buông tha cho hắn. Hắn không chịu, ỷ vào đông người, cả đám trẻ con thay nhau nhục mạ lão già như ta, như thế không lễ phép, ta rất không vui.”

Lại chuyển sang hỏi Tông Quyền: “Đại Thiên Võ, lựa chọn rồi chưa? Hoặc giả nếu ngươi không chọn cái nào, ta đây liền ăn hết cả hai người các ngươi.”

“Khấu khí ngươi lớn thật!” Cung thần trong tay Tông Quyền tỏa sáng, “Ngươi có tin trước khi ngươi ăn ta, ta có thể đánh vỡ ngươi!”

“Ta tin chứ, ngươi rất mạnh! Thiên Võ mạnh giống như ngươi ta từng gặp tổng cộng ba người.” Vô Tướng chậm rãi nói, “Nhưng không may ngươi vừa giết mãng long xong, hao phí sức lực quá lớn, ngươi hãy nghĩ cho kỹ đi!”

Trong lúc nói chuyện, đám mây mà Vô Tướng hóa thành giống như một cục bông xoay tròn trong không trung, càng xoay càng nở lớn, lấy hai người làm trung tâm, bao phủ bốn phương tám hướng hơn mười dặm.

Tuyết Lí Hồng ngẩng đầu, thấy đám mây trên cao thấp thoáng mang hình dáng của một khuôn mặt người, nàng hỏi: “Hắn đánh ta một

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip