ItruyenChu Logo

Thần Khúc

Chương 198. TIỀN TRUYỆN (HẠ)

Chương 198: TIỀN TRUYỆN (HẠ)

“Tiền bối…” Trước khi hắn quyết định bỏ nàng xuống, Khúc Duyệt không chịu đựng nổi nữa bèn ra vẻ nhu nhược động lòng người ôm đầu nũng nịu nói, “Tiền bối, ngài đang làm gì vậy? Ngài làm người ta choáng váng quá…”

Lời vừa ra khỏi miệng, Khúc Duyệt buồn nôn với chính mình. Nhưng nàng vẫn ngẩng đầu, mở to đôi mắt vô hồn khiến bản thân trông càng bất lực và đáng thương.

Trời sinh nàng có giọng nói thực hay, tuổi nhỏ càng là ưu thế tự nhiên giúp giọng thêm mềm nhẹ dịu dàng.

Vậy mà Cửu Hoang chỉ cúi đầu nhìn nàng bằng ánh mắt không chút thương hại, hỏi: “Ngươi cho rằng ngươi là thú con hay hung thú?”

Nói vậy là ý gì?

Khúc Duyệt có cảm giác như mình đang biểu diễn bước đi trên một sợi dây mảnh treo cao, não lập tức vận động, đây là đang muốn hỏi xuất thân của nàng ư?

Nàng đáp: “Vãn bối là ca cơ ở nhạc phường…”

Đại để là cha mẹ đều mất, cuộc đời bi thảm, đã đến tuổi nhưng không muốn bán mình làm đồ chơi cho con cháu thế gia nào đó nên chạy trốn đến Châu Nam Man.

Nàng vừa kể vừa khóc thút thít, thấy Cửu Hoang không ngắt lời liền khóc lớn hơn, cầu xin hắn cho nàng ở lại mấy ngày để dưỡng thương, sau khi hồi phục sẽ tiếp tục cuộc đời lưu lạc thiên nhai.

Quả nhiên có hiệu quả, Cửu Hoang nghe xong liền để nàng lại trong động thú con, không dày vò nàng nữa. Tuy không nói lời nào nhưng xem thái độ của hắn, hẳn đã đồng ý để nàng ở lại trên núi dưỡng thương.

Khúc Duyệt thở phào, nhìn xem, chiêu “cô gái nhỏ số phận bi thảm” quá tuyệt, luôn phát huy hiệu quả với nam nhân, đặc biệt Cửu Hoang cũng là cô nhi, càng dễ dàng đồng cảm.

Nàng nói với Nhất Tuyến Khiên: “Nhị Ca, muội chắc chắn tóm được vị đại lão này.”

Cửu Hoang bước ra khỏi cửa động cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Bỏ nàng vào động thú con quả không sai. Tiểu cô nương này thực giống mấy con thú non đó, căn bản không nghe hiểu tiếng người, không trả lời chuyện hắn hỏi đã đành, cứ oa oa ngao ngao không dứt, nhức hết cả đầu.

— —

Ngày hôm sau Cửu Hoang đi vào trong động thay thuốc cho mấy thú con, đến phiên Khúc Duyệt hắn phát hiện vết thương của nàng hơi kỳ quái.

Một ngày nữa trôi qua, hắn đã biết kỳ quái ở chỗ nào.

Hắn điêu khắc thuần thục nên cực kỳ nhạy cảm với hoa văn. Hắn nhận ra nàng đã dùng dụng cụ sắc bén làm vết thương sâu hơn. Xét theo sự thay đổi của đường nét, tuy biến đổi rất nhỏ khó phát hiện, nhưng nếu mỗi ngày đều tiếp tục như thế sẽ kéo dài thời gian chữa lành.

Hơn nữa, kiểu “tạo hình” từ từ và kéo dài này cực kỳ đau đớn.

Hắn lại tìm tòi, phát hiện chỗ xương gãy cũng có thay đổi rất nhỏ.

Quả thực tàn nhẫn với bản thân a!

Tính nết này cũng mãnh quá đi!

Sao thế nhỉ, chẳng lẽ người muốn bắt nàng còn đáng sợ hơn cả hắn? Khiến nàng thà rằng tự hại mình cũng quyết phải ở lại trên núi Cửu Hoang?

Cửu Hoang hiểu rất rõ người khác chán ghét một thân đầy độc này của hắn thế nào. Mấy con thú non hắn nuôi kia sau khi lớn lên hiểu chuyện đều sợ hãi hắn, chưa từng có người hoặc động vật nào chủ động muốn đến gần hắn.

Nàng là đầu tiên.

Cửu Hoang giúp nàng bôi thuốc như thường lệ, không vạch trần nàng bởi vì không cần thiết.

Lúc hắn sắp đi, Khúc Duyệt hô: “Tiền bối…”

Cửu Hoang dừng lại nhìn nàng, nghe bụng nàng kêu ục ục hai tiếng.

Khúc Duyệt hơi cúi đầu, thẹn

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip