Chương 197: TIỀN TRUYỆN (THƯỢNG)
Mùa đông ở thế giới Thập Cửu Châu.
Tại Châu Nam Man.
Khúc Duyệt nằm trên bãi cỏ dưới chân núi Cửu Hoang, chờ đợi “đối tượng” đi ngang qua, đã đợi hơn hai canh giờ. Những nơm nớp lo sợ ban đầu đều chuyển hết thành thiếu kiên nhẫn.
Thời gian gần đây, rất nhiều rắn đột biến đã xâm nhập vào Hoa Hạ và săn giết tu đạo giả. Sau khi điều tra, Bộ Đặc Biệt xác định được một kẻ tà tu thường được gọi là Hoang Sơn Quân ở giới Thập Cửu Châu, tình nghi hắn là người thả đám rắn biến dị ấy ra nhằm tu luyện tà công.
Khúc Duyệt vừa tròn mười bốn tuổi được học viện đề cử đến nằm vùng.
“Hắn đang làm gì?” Khúc Duyệt nói chuyện với Khúc Tống thông qua Nhất Tuyến Khiên trên cổ tay.
—- “Không biết, hắn không nhúc nhích, đứng nhìn chằm chằm vào một cái cây ven đường.”
Cửu Hoang đã đạt đến đỉnh cấp chín, chỉ còn một bước nữa là tiến vào cảnh giới Độ Kiếp, cho nên quan sát hắn bằng thần thức sẽ bị phát hiện. Khúc Tống đứng ngoài vùng thần thức của Cửu Hoang có thể phát hiện được, quan sát nhất cử nhất động của hắn bằng một chiếc kính viễn vọng do Cục Kỹ thuật đặc chế.
“Người gì kỳ quái!” Khúc Duyệt ăn vận mong manh trong gió lạnh, nhìn mắt cá chân bị gãy và sưng tấy của mình. Phía trên mắt cá chân còn có một vết thương cố tình tạo ra, máu chảy đầm đìa.
Nàng lẩm bẩm nói: “Hắn vẫn không tới thì vết thương của muội kết vảy mất.”
“Được mấy tà tu bình thường chứ?” Khúc Tống đứng nơi Khúc Duyệt không nhìn thấy được, lo lắng viết hết lên mặt nhưng giọng lại lạnh băng, “Thế nên muội có hiểu chưa, đây không phải chuyện đùa, hắn mà ra tay giết muội thì chỉ giống như giết chết một con kiến thôi.”
Khúc Duyệt chẳng tin, trong ý thức hải của nàng có cấm chế do phụ thân thiết hạ, khi tính mạng nàng bị đe dọa nó sẽ kích phát ra, và công phá nó cũng không phải chuyện đơn giản. Trong lúc đó, Khúc Tống và các đại lão đi cùng huynh ấy sẽ kịp tới cứu nàng.
“Hắn cử động.” Khúc Tống đột nhiên nói.
Khúc Duyệt lật đật móc ra một chiếc bình, nhanh chóng rưới chút nước thuốc có tính ăn mòn lên vết thương. Đau đến run rẩy, nàng hít sâu một hơi để buộc mình bình tĩnh lại.
Một khắc (15 phút) sau nàng nghe thấy tiếng bước chân.
Nhĩ thức của Khúc Duyệt hơn người, khi nàng có thể nghe được hắn thì vừa vặn thần thức của hắn cũng quan sát nàng.
Nàng lập tức co rụt người run bần bật, cố ý để lộ vết thương.
Nghe tiếng bước chân ngày càng gần, tim Khúc Duyệt đập thình thịch như thỏ con đang nhảy loạn, sợ hắn sẽ mặc kệ bước qua.
Hẳn là sẽ không. Dựa vào báo cáo điều tra của các sư huynh, hắn thường xuyên nhặt thú con bị thương trên núi mang về. Theo phân tích của chuyên gia tâm lý của Bộ, trạng thái của Khúc Duyệt hiện giờ hoàn toàn phù hợp với “sở thích” của hắn.
Trong lúc bất an, nàng nghe thấy giọng hắn: “Ngươi làm sao vậy?”
Giọng nói không lạnh lùng nhưng cũng chẳng chứa bất luận cảm xúc nào.
“Ta…” Khúc Duyệt không trả lời mà sợ hãi thụt lùi về phía sau.
Nàng phải sắm vai cô gái mù bị hủy ý thức hải từ nhỏ cho nên không nhìn được dáng vẻ của hắn, nhưng trước đó quan sát hắn từ xa qua kính viễn vọng, trong lòng nàng đã có nhận định về hắn.
Một tên ăn mày nhếch nhác.
Một vị vua núi có dáng vẻ của kẻ man rợ.
Khí chất quyết định hết thảy, cho dù trời sinh hắn có gương mặt thanh
────────────────────
🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP
Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.
────────────────────
- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền